"em thèm đi bán kẹo kéo" !!!!!! :((

Ngày chủ nhật đi ăn kem với mẹ, cầm bịch bắp rang mới mua trên tay, đầu chợt lóe lên một ý tưởng [thật ra là từ lâu goy, nói hoài goy mà ai cũng tưởng mình điên
].
Mình: Mẹ! Con đi bán bắp rang nhá!
Mình: Hay bán kẹo kéo cũng được [hậu “bong bóng lên trời”
]
Mẹ: Mày điên à?
Mình: Điên gì đâu? Con đi bán kiếm tiền!
Mẹ: thời này còn ai ăn kẹo kéo nữa đâu mà bán
Mình: thì con cứ bán, cũng có người mua thôi! [ý chí đáng nể
]
Mẹ: ai làm kẹo cho mày bán?
Mình: làm dễ mà! Nấu đường xong goy đánh kẹo lên thoy!
Mẹ: biết đánh kẹo không mà đòi làm?
Mình:….
Mình: bộ đánh kẹo khó lắm hả mẹ?![]()
Mẹ: chứ gì nữa?
Mình: [trầm ngâm một hồi]![]()
Mình: dzậy con đi xin việc ở mấy quán kem, như quán này nàh
Mẹ: ai thuê mà mày làm?
Mẹ: mày có mà đi rửa chén!
Mình: thì ở nhà con vẫn rửa chén hoài óa! Chuyện nhỏ!![]()
Mẹ: lúc khách đông, người ta rửa chén không kịp đó con!
Mình: Quán này sao mà đông nổi! Một đống người [ý nói tạp vụ] ngồi quỡn kìa!![]()
Mẹ: Đông chứ sao hok? Mày cứ ra đây khoảng 4h đi rôi thấy!
Mẹ: mà ở nhà một đống việc kìa không làm! Bày đặt đi làm thêm! [nét mặt mẹ lúc ấy có thể gọi là ‘khinh bỉ’
]
Mẹ: ở nhà bố mẹ làm quần quật muốn chết, không chịu phụ giúp…
Mẹ: làm ở nhà đi rồi mẹ trả tiền cho
Mình: mẹ trả con có 200đ/áo hà…![]()
Mẹ: chứ mày muốn bi nhiêu? Xếp có mấy cái áo mà đòi lương cao hả?![]()
Mình: con bạn con đi làm theo giờ được tới cả trăm ngàn kìa!!!
Mẹ: ở đâu ra?![]()
Mẹ: mày cứ làm ở nhà đi rồi tao trả tiền [đã mất đi sự dịu dàng cố thuyết phục, giờ là cưỡng ép
]
Mình: nhưng mà làm ở nhà cứ qaunh quẩn có mấy người quen hà, đâu có tiếp xúc được với nhiều kiểu người khác nhau. Con phải ra ngoài đi làm để cọ xát với thực tế, để….
Đang chuẩn bị làm một bài tiểu luận nho nhỏ giữa quán kem về việc đi làm thêm thì mẹ nhảy vô miệng, bắt đầu “mở đài”…![]()
Mẹ: mày chưa có biết giá trị của đồng tiến…
Mẹ: muốn kiến ra từng đồng người ta phải vất vả biết là bao nhiêu, phải trầy da tróc vẩy…..
Mẹ: blah blah blah blah…
Tới đây thì mình hết nghe nổi, bị mẹ lật ngược tình thế một cách dễ dàng![]()
Khoàng 15’ sau, khi “đài” đã tắt, cuộc trò chuyện đầy tính nghị luận giữa hai má con kết thúc bằng tiếng thở dài sườn sượt của một ước mơ “bán kẹo kéo” đã luôn là… ước mơ theo lập luận của mẹ.
Mình: HAIZZZZZZZZZZZZZ…………ZZZZ…….ZZZZZ…….ZZZ![]()
Comments
Post a Comment