Khoan, khoan, cho tôi "lặng" một chút...:)
Không có gì cả, không điên không bấn cũng không muốn tự tỏ ra mình cần được quan tâm, nhưng tự nhiên thấy khó chịu, tự nhiên muốn làm ai đó đau, tự nhiên muốn ai đó khóc, tự nhiên muốn đóng vai phản diện. Cái cảm giác bị người ta căm ghét, nó ra sao nhỉ?![]()
_____________________________________________________________
Bỗng nhiên thấy cái gốc Bắc của mình thật thú vị. Chửi người ta bằng tiếng Bắc thật shướng mồm.![]()
_____________________________________________________________
Con chó nhà quê đang nhớ quê, nhớ da diết. Ước gì nó đã không lớn, ước gì nó không phải nghe bất cứ ai nói hay viết ra cái từ “người lớn” khốn khiếp – để nó được tiếp tục mơ, để nó có thể tiếp tục tin vào những thứ trẻ thơ, những điều kì diệu, để nó biết nó vẫn còn cơ hội gọi ai đó là “ông” là “bà”.
_____________________________________________________________
Con chó không nhớ đường trở về nhà.
Comments
Post a Comment