Posts

Showing posts from 2011

Sweet dreams

Image
Cái ông này, làm mình muốn chết đi được ~ Như đã nói, ta vẽ thêm bức nữa đây, phác hoạ cậu Holden thân mến. Tiếc thay nó là tranh chép, bản gốc từ bạn Jina Walter, hoàn thành năm 2010. Đem so sánh sẽ thấy bản của ta rất chuối (chịu hơi hướm manga ạ =________=). Nhưng thôi ta cứ sướng :)) định mua màu nước về tập tô :">

The sin of a lazy-ass

Image
Mình đang đau bụng, hậu quả từ bánh tráng trộn. Dạo này cứ gây chuyện để Tào Tháo rượt =___________= "Educations just kills me, if you really want to hear about it, where i went to school, and if was all worth it and all that crap, i would tell ya,but I don't feel like going into it, if you want to know the truth." - like Holden would say Education is killing me. Stressed to the edge of pulling out my hair :)) Vẽ tiếp cái j đó đây~

Skinny love~

Image
Bài hát và bức tranh được tạo cảm hứng từ bài hát...

The coldest night ever witnessed

Image
One reason I don't like Xmas that much is because I've heard so many sad stories about it. "It's too cold outside, for angels to fly, for angles to fly To fly For angels to die"

Tui mún...

Một cái urge trỗi dậy Muốn đè ai đó ra hôn thật bạo, dồn dập đến mỏi miệng thì thôi :"] mà vấn đề ở đây là muốn thử với con gái :"] Muốn làm thật đó, nhưng cái đứa dc hôn phải biết hợp tác thì mới dzui =______=

December 12, 2011

Lâu rồi mới quay lại viết blog. Tội nghiệp blog của tớ *phủi bụi* Bọn male creatures ngày càng chứng tỏ bọn chúng là 1 lũ vô dụng và vô lại, hầu như chỉ giỏi mỗi chuyện tán gái, khoe mẽ, làm màu. Phụ nữ ngày thì càng manly hơn, đàn ông thì ngày càng lại xuống cấp trầm trọng. 2 đêm liền thức khuya làm bài cho nhóm. Mẹ mình hỏi tụi kia đâu sao k làm phụ, mình cũng k biết giải thích sao. Đưa tụi nó làm thấy k yên tâm. và chắc chắn đi, thứ nào mình nghi ngờ đều có bằng chứng xác thực. Đã đạt dc cái level quá-buồn-ngủ-đến-nỗi-k-còn-thấy-buồn-ngủ :)) . Chẳng có tâm trạng đi ăn uống gì với tụi nó sau khi là present xong.

F*ck

Ăn ở thất đức lòng dạ hẹp hòi nên gặp toàn chuyện xui, bị ăn quả đắng. Đời như cục shit. Ra đường gặp ai gây hấn chỉ muốn vác súng đi bắn nó bể đầu. Giáo viên đần độn cãi chày cãi cối chỉ mướn xách cặp bỏ về. Chẳng có gì vui, chẳng có gì để nhớ. Uống 1 ly cà phê xong nhức đầu chóng mặt buồn nôn đổ mồi hôi lạnh run bần bật như bị động kinh. Bực mình chỉ muốn kiếm ai đó lên gối. Violent trait hiện rõ quá :)) Ôi chán quá đi OB với cash dividends :((

The greatest things in life...

Image
Từ lâu tôi đã luôn thích chương trình này "Qualifications of men". 5 ông chú hoạt động trong những lĩnh vực nghệ thuật khác nhau: người dẫn chương trình, người diễn viên hài, người reporter, người là guitar lead của một Rock band đầy cổ kính của xứ Hàn, gặp nhau rồi điên khùng dắt tay nhau đi nhảy tapping và tập hát giao hường. Cái đặc biệt trong dàn opera của mấy ông chú chỉ toàn recruit senior citizens. Nghĩ mà thấy tuyệt thật, khi mà lúc người ta sợ sẽ chẳng làm được điều gì cực đặc sắc cực ấn tượng trong đời mình nữa thì họ dc làm. Cùng hòa giọng, họ làm người ta thấy kính nể và làm người ta rơi nước mắt như đang chứng kiến bao điều vĩ đại khác. 1 chú tài xế buýt 52 sinh năm 1968 đã tốt nghiệp ngành kỹ sư ĐH Bách Khoa. Vậy mà đi làm tài xế vì nó là nghề cha truyền con nối. Chưa biết thực hư ra sao nhưng câu chuyện của chú (là thật hay bịa ra) cũng đều đáng được ghi nhớ. Biết sao không, bây giờ tôi là một con tắc kè, chưa biết made of gì thôi, nhưng tôi là một con tắ...

Angels to die.

It has been so long since the last time I laid motionless on the floor looking up at the ceiling for hours. Want to do it know but don't feel like it. Even when I am typing these words, it is still a motionless me.

My invincible memory-keeper.

- Thứ nhất: Need to learn to to use the rational mind to control overwhelming emotions/reactions when sth did not turn out as expected.... in TV show series. - Thứ hai: When life suddenly turns boring + I don't feel like talking to anyone + my mind's got all messed up and be as low as ever: a good show or TV series = the hero to save my upcoming days. -Thứ ba: I put Sean Berdy into the list of my most fav actors. He is the first deaf actor I have ever known. -Thứ tư: Stop watching "Switched at birth". It begins to get ridiculous and dull. No E-Bay whatsoever. -Thứ năm: It's time I watched Glee 3. -Thứ sáu: Signed up for Chinese class, planning on taking Korean one simultaneously.

Slit wrist.

Sau một ngày nghiên cứu khá kĩ lưỡng về chuyện cắt cổ tay mình rút ra kết luận mấy đứa bảo cắt cổ tay máu chảy ròng ròng mà vẫn sống nhăn răng là những đứa nói láo. Muốn máu chảy nghĩa là dao phải đâm sâu từ 1 đến 1,5 cm. Bây giờ sờ cổ tay thử, phần nằm rìa nhất là tĩnh mạch (mấy cái đường xanh xanh thấy được), rồi đến gân tay, cuối cùng là động mạch. Cắt sâu 1,5 cm tức là đứt gân, đâm vào động mạch chính. Mà động mạch chính là sao? Đây là đường truyền máu tới tim, cắt trúng tức là chỉ có đường xổ máu tới chết. Trong 45 phút 4 lít máu trong người sẽ theo đường cắt đó mà đổ hết ra ngoài nếu k có biện pháp cầm hoặc băng bó. Người hết máu sẽ như bong bóng xì hơi, con mực bị rút hết mực, chai tương cà bị bóp sạch tương, quắt quóe, xanh lè, chết. Rõ là một lũ nói xạo, ăn theo. To the best of my knowledge, Emo thật sự không phải mấy đứa hầm hố thích khoe khoang. Họ xuất hiện như bao người bình thường, thậm chí có lẽ là những công dân gương mẫu. Phải study kĩ về psychology mới hiểu nguyên...

Decided

Thôi tớ quyết định rồi. Mai tớ cúp học \m/

The other.

Image
- I beg myself. Please! Never turn to such depressing stuff when you are already devastated =____= - Sorry, can't help :D I love putting salt on open wounds and do whatever to create new scars while prevent old ones from fading. - ... - It's just a metaphor :)) "Baby, there's no, no, no, no more tomorrow" - Just like he's speaking to me. - You should know better than anyone... - Is it me or everyone starts realizing you have not many friends like you did? - Is that so? - ... - Not that it's a problem anyway.

Smile

Và, đúng rồi, cậu phải cười đi, cười thật nhiều. Dù nụ cười không còn như trước, dù mỗi khi cười chuyện cũ sẽ nhắc cậu không đáng được cười như thế. Tôi chỉ cần nhìn thấy cậu cười. Cậu cười thay cả phần tôi đi. Cười là gì nhỉ? Đâu chỉ có nhe răng. Tôi cười, mà thấy  vị nhạt tênh.

Good story!

HỰ! HỰ! HỰ! Hay quá! Chịu không nổi! Hự! Hự! Mai phải kiếm thứ gì indulge bản thân mới được 8-]

Entry for November 5, 2011

Thế là hôm nay đã thi xong rồi nhé. Mấy đứa xung quanh nói thi xong khỏe, thoải mái. Mình lại chẳng thấy gì cả. Vẫn như cũ, thậm chí có thêm chút gì đó nằng nặng đè trong lòng. Cơ bản đây là lần thi cử đầu tiên mà mình không ôn bài. Mấy lần trước còn biết sợ, áp dụng kế sách "mai thi, tối nay gặm" nhưng lần này thì chẳng dụng kế gì, nhởn nhơ như con cá vàng. Hôm qua thi FA ngu quá, mất 100đ rồi *khóc hận* Tại sao lại có thể credit một thứ mà đã dc credited trc rồi. Bởi vì ngu nên mới mất $600 đó ~x( (hôm nay làm lại mới phát hiện ra 8-}) Môn này cũng k ôn, sai vì careless với ngu nhất thời :-< Mình thích não người quá. Não và tim là 2 thứ đáng để study. Ngày ấy (năm lớp 11) định làm bác sĩ mỗ não rồi lại thôi *chống cằm thở dài* Hôm trước nói với mẹ tất cả những thứ mình yêu thích đều bị mẹ cấm theo đuổi: Art, Vet, Law, Não. Toàn mấy môn tốn kém. Buồn. p.s: nửa năm rồi. sửng sốt. thấy chưa, thời gian qua nhanh kinh :)

Wait for me at the other side~

"Once upon a time" "Câu chuyện được mở đầu như vậy đấy Cô đứng ở phiá bên kia cửa số nhìn ra màu trời vàng sẫm bên ngoài Tôi đứng bên này, cầm con dao nhỏ cứa mạnh vào tay mình Khi cô sẵn sàng, tôi sẽ ra đi Vậy đấy Đi đi Cô đứng bên mép vực Tôi nhảy xuống và vậy đấy, Câu chuyện kết thúc Hết rồi, khi cô sẵn sàng, tôi sẽ ra đi "Dối trá" - gã gầm lên rồi rút con dao ra đâm vào ngực mình Mãn nguyện, tôi cười Hết rồi Hết vậy đấy Không cần kéo dài nữa đâu Hết rồi ..." p.s: mình cũng không biết mình vừa viết gì ________________....

Entry for October 26, 2011

Image
Mẹ của một người bạn tốt vừa qua đời Con nhỏ khóc nhiều quá mắt đỏ ke, nói chuyện với mẹ mình mà cứ cố nén, cố nén Đến lúc quay sang mình thì nó khóc ngon lành ... Mạng người, dưới chân Thần Chết, như cỏ rác *đạp đạp, nghiền nghiền* Ấy vậy vẫn đầy ra những kẻ không thiết sống (như mình, đôi khi) ... Dạo này xung quanh mình âm khí nặng kinh khủng~ [Sleep Song]- Image belongs to Dark134@devian

Round my hometown~

Image
Cặp quần rách ngay blog title là của GD. Mọi công lao thuộc về tỷ BANP@devian Xà quần xà quần định thay theme mà thấy mình chỉnh nhìn xấu đến đau mắt nên thôi giữ theme cũ, đổi màu, thêm cái hình. Màu xanh này lạnh ngắt, thích. Mình lại giở chứng. Ngắm tranh đẹp cho đỡ buồn. BL đẹp. hí hí :"> [Hay là cứ ở VN luôn vậy?...]

Freaked 2

Suỵt! nói nhỏ ta nghe với nhau thôi ... Dạo này, xung quanh mình, .... nhiều người chết quá :|

Thanh ngu do thi

Title là "Thành ngữ đô thị" nhá (chết dẫm cái font k đánh tiếng Việt dc =____=) Lấy từ cuốn "Sát thủ đầu mưng mủ" của anh Thành Phong. Cũng chỉ là mấy câu nói đơ đơ như con cầy tơ của dân xì-tin thôi :)) "Tia sáng cuối đường hầm.... ... là ánh đèn của đầu xe lửa" - đừng có hi vọng hão huyền :)) "Đã xấu mà lại còn xa Đã si-đa lại còn xông pha hiến máu" "Đau sờ cau" ("cau" trong sự tích Trầu Cau á) "Đâu có đó, thịt chó có mắm tôm" "Đẹp trai nhưng hai phai" (khoái câu này vì mình đang đọc danmei =]] ) "Đời rất dở, nhưng vẫn phải niềm nở" "Đơn giản như đan rổ" "Được voi đòi Hai Bà Trưng" :)) "Gào thét trong toa-lét" "Hận đời cắt tóc đi tu,... ... nghĩ đi nghĩ lại đi tù sướng hơn" :)) "Không phải chú dốt, chỉ vì mẹ chú quên cho i-ốt vào canh" =)) "Môi hở răng hô" :| "Nhan sắc có hạn, thủ đoạn vô biên...

[mây trôi lơ đễnh]

Westlife breaks up. Điên tình quăng 30k mua một quyển truyện tranh dày 148trang thiếu mất 4 trang do lỗi in. Lâng lâng, đễnh đãng, lơ đơ do đọc phải 1 câu chuyện "quá ấm" Mai đi khám sức khỏe.

[ngày bay qua nhau]

Dex giới thiệu ta đọc "Đại Mễ Tiểu Mạch", bảo là ấm áp văn, dìu dàng như nước. Ta đọc xong rồi, 45 phần trong 2 ngày. Đúng thật là ấm, nhưng ta không ấn tượng nhiều ngoài Đại Mễ tính cách rất ấn tượng. Ta nhận ra là ta thích đọc ngược rồi. Đọc thanh thủy văn, ấm thì có ấm nhưng đọc xong ta lại thấy lòng rỗng một hoẵm to. Những chuyện đẹp như cổ tích kia không có thật trên đời, đối với ta, ít nhất là cho đến lúc này. Thà cho ta "ăn đạn" ngay từ đầu và xuyên suốt văn án đề ta học cách chấp nhận sự thật, còn hơn vẽ ra cho ta những thứ màu hồng lung linh rồi bảo nó chỉ là chuyện hư cấu. Thật là DMTM làm ta buồn quá đi.

Slipping away~

Image
"Cause it only breaks my heart, To see you goin' through this To see you goin' through this When there's nothing that I can do And it only breaks my heart, You don't have to do this I've got nothing to hold on to Cause you keep slipping away, A little bit more everyday Now feels like I'm running in place You keep slipping away away Just when I get you alone It feels like I'm on my own Like the tears running down on your face You keep slipping away away, You keep slipping away And it only makes me sad I think we almost made it, Girl we almost made it. You know as well as I, When I take you in my arms, And pull you close to me But every time I try You keep slipping away, A little bit more everyday Now feels like I'm running in place You keep slipping away away Just when I get you alone It feels like I'm on my own Like the tears running down on your face You keep slipping away away, You keep slipping away Shou...

Trivial - October 17, 2011

Tại sao con trai đẹp, tính tình dễ thương hòa nhã lại đi yêu nhau hết rồi? Không sao, ta lại rất thích chứng kiến các vị tình tứ với nhau, chỉ cần các vị còn biết mình là nam nhân mà không ẻo lả, nũng nịu như mấy đứa nữ nhân đang yêu là được. Haha, ta thật biến thái a ~

Entry for October 16, 2011 ( just like 360 kkk)

I'm having a hard time dealing with people suddenly dying in novels and mangas and in real life. Though I don't know any better than just a few pages, when a character dies or when a dead person is mentioned, my eyes begin to tear up. This could be the result of I letting myself loose in expressing emotions when alone. When with people, I find it hard to express anything other than stupid jokes and laughs, hắc hắc. I'm determined to get thinner. Not because I'm obsessed with weight or beauty or bal bal blah whatever. It's that my aunt has a lot of authentic amazing winter clothes used and she wants to hand it over to me. The problem is I cannot fit in. You have to understand these clothes are very expensive and authentically made by brands such as Burberry and Versace. I don't wanna let such clothes slip off my hands just because of stupid rolls of fat LOL. Beside praticing the rule "2 bữa đói 1 bữa no" from Tiện, cycling is the first thing every mor...

Truyen.

Bình sinh chẳng ai dại mà tự đi tìm cái đau buồn cho mình, ta thì lại liên tục tự đi kiếm những thứ làm mình đau tim, quằn quại và ức chế nhất về nghiền. Có thể ta điên rồi mà không ý thức, cũng có khi ta thích bản thân mình mê mẩn trong trạng thái thần tình âm u. Thể loại phim ta thích coi củng là drama kịch tính có sad ending. Chưa thấy ai thích cầm xẻng đào lỗ tự chôn mình như vậy, haha ~ Hôm nay lại ngồi đau tim thêm lần nữa Ta đọc truyện TQ mới một bộ mà nói năng như vầy luôn. Ngày xưa ta không dám mở miệng 1 tiếng gọi người khác là "ngươi", bây giờ ta trở thành hạng nhân thích dẫm lên người khác, tự coi trời bằng vung nên xưng hô kiểu này rất hảo a. Ai nói năng kiểu này lại với ta cũng được, 2 bên luân phiên càng hảo, không có phân biệt cao thấp nữa. Aiya, nói năng câu trước câu sau đá nhau choang choảng :))

2 nights 1 day

Tối nay coi 2 nights 1 day vừa buồn vừa vui. Show sắp end r nên mọi thứ cứ gọi là dốc hết lực ra mà làm. Thương mọi người ghê. Sau này có chuyện buồn hay bị tự kỉ làm gì để cười đây :( Òa, tận hưởng tiếp, while it lasts. :">

Dream again.

Không biết có phải dạo này lôi thầy cô LHP ra nói nhiều quá không mà tối qua mình nằm mơ thấy Khổng đại ca. Đương nhiên ổng là nv phản diện ;)) Đầu tiên là chuyện mình lại mơ thấy mình bay được.Khác với lần trước là chỉ có nhún một cái vọt thẳng lên nóc nhà 10 tầng y chang lá bài Jump của Sakura thì lần này mình đi bộ trên không kiểu Howl trong Howl's moving castle. Đi rất là thư thái khoan thai nhé, 2 tay chắp sau mông, vừa đi vừa nghe chúng nó ở dưới chỉ lên trầm trồ, có đứa bảo "Nó lại bay nữa kìa". À vâng chắc tớ cũng mơ được bay quá nhiều lần rồi :)) Chuyện xảy ra ở ĐHQT nhé. Lúc ấy từ xe buýt bước ra mình phi thẳng lên trời rồi thư thái cuốc bộ trên không tới sân thượng của trường. Trước trường có 1 bãi cỏ rất lớn (thường 8h sáng sẽ có một ông dắt nguyên đàn bò ra cho chúng nó ăn), bên cạnh bãi cỏ là một bãi "mìn" made of Bò's waste. Đi từ trường qua hết cái bãi đó là tới một dọc nào là tiệm cơm bình dân, tiệm photo, tiệm chè kem và 1 cái nhà sách ...

Absurd.

Thật là khi kì cục khi mà đột nhiên những người hoàn toàn xa lạ (ý là chẳng biết cái tí ti ông cụ nào về bác ấy) đột nhiên tự nhận mình ngưỡng mộ Steve Jobs và mong ông rest in peace. Cái chuyện nực cười như vậy cũng từng xảy ra khi MJ qua đời. Anyway, well, chắc mấy đứa đó có iPhone5, iPod touch hay iPad, or even Macintosh gì đó nên chúng nó bảo biết ơn ông ấy. Với mấy đứa nhà nghèo quê mùa như mình thì toàn bộ sự cống hiến của Steve Jobs mình chả được hưởng cái tí tẹo nào nên khó mà mở miệng bảo "Tôi ngưỡng mộ ngài" này nọ. Với đà này khi Mark Zuckerberg qua đời, fb sẽ có thêm app: "real time funeral" :)) "Cháu cũng định sẽ mua sách của bác đọc nhưng còn vướng ngài Warren Buffett quá. Sáng nay thấy tin, cháu không ngờ mình hét toáng lên đấy bác ạ, mặc dù cháu chỉ một lần duy nhất study về bác trong môn Micro vì có case study :) Cháu cũng mong bác yên nghỉ, nhưng cháu không có quote câu nào của bác như các bạn kia vì thực tình là cháu chỉ biết bác có tới c...

Tuki

Image
.... và lí do của nó: Thế đấy, thế giới thật nhiều người tài năng choáng váng :-

A letter to myself.

Chào cậu, Lâu rồi tớ không làm cái trò này, viết thư cho cậu. Tớ có nhiều chuyện muốn nói lắm nhưng mà không mở miệng với ai được. Tớ ôm cái đống bùi nhùi của mình vào lòng rồi nuôi chúng nó lớn bằng những thứ cảm xúc đắng nghét để cuối cùng chúng nó sắp chín rục bốc mùi rồi đây. Đầu tiên tớ muốn hỏi cậu: cậu có nhớ hôm nay là ngày gì không? Ngày 4 tháng 10 cậu ạ. Đã 5 tháng rồi đấy. Và soon sẽ là nửa năm, rồi 1 năm, 5 năm và 10 năm. Tớ tự hỏi khi thời gian cứ trôi như vậy thì sẽ còn bao nhiêu người nhớ đến sự tồn tại của nó. Có người sẽ thắc mắc tại sao tớ không thể buông tay ra khỏi 1 nỗi đau, tại sao tớ cứng đầu như vậy, tại sao tớ không chịu để mọi thứ ngủ yên đi. Tớ không muốn mọi thứ ngủ yên. Với một kẻ đầu óc tệ hại như tớ thì đau là một cách để nhớ. Khác với những thứ hữu hình, một nỗi đau, nó luôn nằm trong tim người ta, chỉ cần khựi nhẹ tí thôi là bao nhiêu cảm xúc sẽ ồ ạt ùa ra như blood flows in a vein. Tớ không muốn được chữa lành. Cũng như một người bị đánh ...

My utmost desire rightnow is...

My my, I never thought I would say this but, Dex, I wanna hear you talking so much. I've never been a good "talker", rather, I'd love to hear others' stories; and with some one who has many thoughts, many perceptions, many insane ideas stuck in a "mentally ill" head, that "want" turns to "urge". An urge to hear what you can share. Truth be told, I've been stalking you for 2 days already :"> Argggg, I wonder how the concert went. Hopefully successfully.

deep blue.

Lately I sometimes find myself crying at the state of half-asleep-half-awake. And it's all because I miss my dog. This morning I encountered the same incident again. I cried after dreaming of a big blue sky with a blistering breeze running through my body. I don't know why that reminded me of Na, but it did. Then I cried, not so much, just two or three drops of tear. It was so good to finally let it out. I've been fighting to push the emotion back in. p.s: HN fans performed a dance flashmob to welcome Westlife. Please treat them well. And best of luck for their concert tonight.

Freaked.

Bây giờ mình phải hiểu là khi mình không hòa nhập vào bất cứ một cái tổ chức/tập thể nào ở Đại Học thì chẳng phải do họ mà là do mình. Tại sao ư? Thứ nhất là về respect. Mình có phương châm sống "with respect and inclusion, with disrespect and exclusion". Một người muốn bước vào cuộc sống của mình trước tiên phải có được sự respect từ mình. Và hầu như, trừ những đứa bạn chơi với nhau từ trước ( đối với tụi nó thì k cần respect hay disrespect vì mình đã chấp nhận tụi nó như thế), mình chẳng respect bất cứ người nào. Nói về SSC, người đứng đầu club là một anh lớn hơn 1 tuổi, tiếng Anh không giỏi, khả năng nói chuyện trước đám đông chẳng có gì nổi trội (chưa kể việc bị "đớt"), chỉ mỗi chuyện thích ôm việc vào người nhiều và dictate người khác. Nếu không có tài thì mình cũng k xét nét quá nhưng 1 người được chọn là đứng đầu một cái soft skill club mà lại kéo đồng bọn vào "nấu cháo" ồn ào trong thư viện rồi chỉ trỏ vào người khác thì lại như 1 thằng hế đánh p...

Say...

Bài hát hôm nay là "Say (All I need)" của Onerepublic. Có một thời gian mình thật sự bị chìm đắng trong ca từ của bài này. Mình hiểu được nỗi đau đó. Feel theo một cách rất tinh tế, có thể nói vậy, haha. Mình thích những thứ có hơi hướm "anh hùng ca". Kiểu như những con người nhỏ bé luôn bị chèn ép rồi một ngày đoàn kết lại cùng nhau lật đổ cái thế lực đè đầu cưỡi cổ họ. Nói một hồi nghe có vẻ giống CMT8 :)) Rather than cái kết cục huy hoàng, mình thích nghiền ngẫm những trường đoạn bi tráng trong công cuộc nổi dậy đó hơn. Đang đọc 7seeds, cảm giác kẻ chết đuối được vớt lên làm hô hấp nhân tạo cho thật là kì diệu. Thôi, enjoy nó đi nhé bạn của tôi, while it lasts. Nâng cốc chúc mừng cho một đứa quyết tâm thức đêm thức hôm đọc hết 3 chap OB nào \m/

Wake me up when sep-tem-burrr ends.

Image
Cho 3 ngày nữa là hết tháng 9, hết mùa thu (cứ cho là vậy). Give credit to bạn Rơm vì đã post lên fb :)

I miss...

Đột nhiên nhận ra mình nhớ nhiều người lắm. Khi mà tách bạch "chuyện đó" và "chuyện đó" ra thì rõ ràng là mình thích những con người đó thật, không cần có "cái đó" bọc ở ngoài hay 1 lí do biện bạch nào. Đúng thật trường cấp 3 [đối với mình] là nơi mình gặp được khá nhiều trong số những người tốt ít ỏi trên thế giới. Bằng chứng là đại học không khác gì cái thùng, rác lẫn kim cương. Kim cương thì ít mà rác thì nhiều vô số kể. Cuộc đời mình sau này nếu nhớ lại cái thời ĐH ở VN chắc sẽ liên tưởng ra 1 bát nước ốc nhạt thếch. Sao mà mình lại waste cái thời gian đẹp nhất 1 cách lơ đễnh như vậy nhỉ? Muốn chơi đá cầu :(

Today.

Well, anyway, changing blogspot templates has been developed into my latest hobby. I have spent all day today searching for the ones suiting me most besides the "jeans". And here is what I' achieved. Pretty cool, though, of course, has them flaws. This is just right for my eyes. One thing I have to be aware is that this template might be anti-Vietnamese. Maybe from now on I'll have to make everything English so the posts could appear, at least, "look-able" =,= I was called to the placement test for the TA position in ILA this morning. The test will take place tmr at 2. Dzú said it would be easy, just rmb to dress properly. To hell. I haven't any proper clothes in my closet. The last resort is to buy some new, formal shirts the first thing tmr morning. Kinda indifferent about this since I don't know how long I can maintain my "career" here :)) Well, I guess I'd just go with the flow. Please welcome me with cherry on top, ILA 8-} Thin...

A moment.

I'm gonna be brief. I'm gonna be fast. I'm gonna be blunt. This world is so full of hate for me. Given that, I must try harder, to laugh upon who mistreat me. Every time I dream of you I cry. So I try not to think of you by day, but by night my pillow is still soaked with tears. Why the hell I was born with a brain that cannot record time. I'm bad at feeling the flow of it. If you hate me, say it straight to my face. If I've wronged you, explain what I've done. I hate people sneaking up behind other people. Moreover, I want to cry tonight. I was planning to write a poem. Crazy me. Me. Me. And Me. All that I am is me. Should I love "me"? Yes, definitely. Not maybe.

Westlife

Nhân dịp YAN nó có cứ liên tục quảng cáo như đang trêu ngươi mình, hôm nay viết cái entry về Westlife cho đỡ tức =,= Mặc dù là fan trung thành nhưng mà tớ vẫn phải dùng Wiki cật lực ạ :"> Sơ lược thông tin cho dummy: Westlife là ban nhạc nam đến từ Ireland ra đời vào năm 1998, formerly thì có 5 thành viên: Shane Filan (thấy anh này hát nhiều nhất, có thể là trưởng nhóm), Mark Feehily (trẻ tuổi nhất, hát nhiều nhì sau Shane, anh í đã từng dũng cảm đứng ra thừa nhận với báo giới rằng mình bị gay), Nicky Byrne (nhiều người nói anh này là hotboy của nhóm - mình thì vẫn thích Shane nhất :x), Kian Egan (là anh tóc vàng còn lại, 2 anh tóc vàng đều hát bè, trong Season in the sun tự nhiên anh này được đưa lên hát chính song song với Shane, hí hí), và, Brian McFadden (người rời nhóm năm 2004, bị tín đồ của W coi là kẻ phản bội, sau khoảng 5 năm thì ổng xin quay lại nhóm nhưng tất cả các thành viên đều không đồng ý, thậm chí còn không chịu diễn chung 1 show. Bây giờ ổng đang vất vả...

Xả hơi.

Hôm nay là sn mẹ, mẹ bị đau bụng nên không ăn được gì nhiều, nguyên ngày toàn ăn cơm ruốc với húp cháo. CN này mẹ khỏe thì dẫn mẹ đi ăn jajangmyun bù. Mình chính thức dẹp xe 52. Sáng nay đi số 6 ra Ngã tư Thủ Đức chuyển qua số 10. Có điều đi 2 chuyến thì k dám ngủ, ngủ cái là lỡ trạm :| gặp ông nội lơ sáng nay ngủ gật mình phải quay qua chị ghế bên cạnh hỏi NTTD là ở đâu, khi nào tới chỉ em với. Bả đang ngủ (mình k thấy =,=) bực dọc lắc đầu. Còn ngu bồi thêm "k biết hả?" mới ghê. Thế là phải bay qua tới hàng ghế bên kia hỏi. Hên mà chị này hiền. Mình đã tới trg an toàn. Me, giỏi \:D/ Sáng mai định ăn bún bó Trần Cao Vân xong mới đi học. Cứ thong thả, dù gì mình cũng chả phải chen nữa, hô hô hô. Thôi bay qua chuyện mẹ nói tiếp. k biết ổng thấy cảnh 3 má con cười hô hố cho ổng ra rìa ổng nghĩ gì. Mình thì đơn giản nghĩ "Cho đến khi tui có tiền thì đây là hình phạt tui dành cho ông. Đừng mong ông có lấy 1 cái gia đình". Mình tệ. Ừ, mình biết. Mình tệ để người khá...

Làm xàm tối mùa mưa.

Lại một mùa mưa nữa đến rồi ha. Cứ độ 3h chiều là bầu trời thẫm lại rồi 1 tiếng sau giọt nào giọt nấy bự thiệt bự trút ào ào xuống. Nói chuyện mưa. Đang mưa. Thích mưa. Thích tiếng mái nhà thình thình như có ai đang nhảy lò cò ở trển. Thích trời mát mát gió phơn phớn thế này. Thích cả cái chuyện khỏi phải tưới cây. Coi xong Remember me, bây giờ đang nghe OST của phim, trích 1 câu này ra, "... whatever you do in life will be insignificant. But it's very important that you do it. I tend to agree with the first part."  Và vâng cuộc sống của mình insignificant lắm, chẳng có chuyện gì để kể hoặc có chuyện nhưng khô ng đáng nhớ để kể. Bây giờ thông tin từ thế giới bên ngoài với não mình giống như nam châm cùng cực, cứ sát nhau là "PẶC" ra hết. Cũng tốt. Mình không waste xí náp cho mấy thứ mình k interested. Hôm nay lên bus gặp 1 chị đẹp. Đẹp nha, đẹp là hơn dễ thương. Chỉ cao cỡ mình nhưng mà form rất chuẩn (nghe lỏm chỉ nc với bạn thì biết hóa ra chỉ ...

Xùy.

It's ok, I'm giving you up, Canada. Sorry Baby I cannot fulfill my promise. Your massage just has to wait a while longer. Sorry Mother for all the money I had you spend for this BIG NONSENSE. Sorry Me, for letting my hope to high then realize this is just a piece of sh*t. Ok that's enough. I'm not gonna waste anymore time and money in those irritating people. Gotta do what I hafta do. Study well get TOP grades then go to UK with honors. Peace out!

Thôi vớ vẩn đi nhé :)

Kẻ mà nhớ quá nhiều người thì rốt cuộc chẳng nhớ đến ai cả. Cũng tương tự như kẻ mà yêu quá nhiều người thì chả yêu ai hay kẻ mà cố be nice to everyone thì cuối cùng be nice to no one. Không phải cứ hô hào mấy câu tình cảm là làm vui lòng nhau được. Phải có việc làm thiết thực đi. ___________________________________________________________________________ Mình không có sentimental nhưng mình appear to nhiều người như vậy. Mình ở với mình là một mình khác với mình ở với người không phải mình, mà mình ở với mình mới chính là mình.

Ngoài Thủ Đức đang mưa.

Mình thích trời âm u. Hôm nay lần đầu từ tầng 7 trường nhìn ra ngoài khi đang chuyển mưa. Một tảng mây xám xịt khổng lồ che nguyên vùng trời  tít tắp từ mãi đâu đó cái đầu Hùng Vương ngoài Suối Tiên đến tận lấp lửng bên trên đầu mình. Một trong những cảnh tượng "hùng vĩ" may mắn sót lại mà mình được chứng kiến. Mình cũng thích trời âm u, haha. Nó làm mình muốn ngủ. Buồn ngủ lúc trời nực nội nắng chang chang rất khó chịu. Nhưng khi tự nhiên trời xụ mặt xám xịt thì cơn thèm ngủ lại đến rất nhẹ nhàng. Đầu nhẹ hẫng như bong bóng rỗng toàn khí heli, lơ lửng đâu đó gần vùng sấm gầm. Đó, trên đó đó. Nhiều người thật hẹp hòi ghê. Giận mình mà không thèm nói, lẳng lặng block fb hay ngưng trả lời tn mình mặc dù trước đó lại vui vẻ gọi nhau chát í ới. Có gì không vừa bụng thì nói, làm gì mà phải lén lút ẩn nấp sau lưng. Giấy tờ phải lo nhiều quá, mình oải. May mắn 5 sao đâu chả thấy, chỉ thấy cần đi chùa ăn chay tích đức cho đời nó lên hương sắc vàng tí thôi :-<

Chán.

Hít vô, thở ra, hít vô lần nữa, BẮN Thiệt là nản quá. Thiệt là chán quá. Thiệt là nản quá. Thiệt là chán quá. Thiệt là nản quá. Thiệt là chán quá. Thiệt là nản quá. Thiệt là chán quáThiệt là nản quáThiệt là chán quáThiệt là nản quáThiệt là chán quáThiệt là nản quáThiệt là chán quáThiệt là nản quáThiệt là chán quáThiệt là nản quáThiệt là chán quáThiệt là nản quáThiệt là chán quáThiệt là nản quáThiệt là chán quáThiệt là nản quáThiệt là chán quáThiệt là nản quáThiệt là chán quáThiệt là nản quáThiệt là chán quáThiệt là nản quáThiệt là chán quáThiệt là nản quáThiệt là chán quáThiệt là nản quáThiệt là chán quáThiệt là nản quáThiệt là chán quáThiệt là nản quáThiệt là chán quáThiệt là nản quáThiệt là chán quáThiệt là nản quáThiệt là chán quáThiệt là nản quáThiệt là chán quáThiệt là nản quáThiệt là chán quáThiệt là nản quáThiệt là chán quáThiệt là nản quáThiệt là chán quáThiệt là nản quáThiệt là chán quáThiệt là nản quáThiệt là chán quáThiệt là nản quáThiệt là chán quáThiệt là nản quáThiệt ...

Connected.

Image
"Everyday I try to look my best, even though inside I'm such a mess" I'm not the me you used to know and I don't care. I only need seeing by me.

Slash then period.

"In the back alley, stray cats roamed like blood flows through veins. Stray cats form families instantly. Don't ever feel sorry for them. They're tough. Stray cats own this town". "Are you connected to yourself?" Do you know what role you play in this life?

Suck.

Những thứ mình dở tệ, mãi không sửa được nên cần ghi ra nhiều lần cho nó lờn đi: - Suy nghĩ 2 chuyện cùng một lúc. - Sống và deal với hàng tá thứ không rõ ràng. - Tập trung cao độ. - Tự kỉ ám thị (hay đơn giản là huyễn hoặc bản thân). - Quên chuyện buồn trong quá khứ. - Quên chuyện xấu ai đó làm với mình trong quá khứ. - Khóc trước mặt người khác. - Viết hay type những thứ quá dài dòng. (bởi vậy dạo này toàn viết mấy thứ cụt lủn không đầu đuôi fufufufu) Mấy cái đầu tiên là đặc biệt trầm trọng :-<

Ghosts.

Some ghosts just do not know that they were already dead. They all died in incompleteness and regrets and just like living humans, they want an other chance to live again and be what they always wish to be. After a dead blank, they open their eyes and as if nothing ever happened. They think the Lord in His great mercy is giving that chance to them. And they are happy. They continue "living" among us, but they do not know who are the dead and who are the living. Sometimes they mistake us for ghosts. They feel scared too. They panic and scream, and try to get us out of their house, their way or their seat. Thus, don't be frightened the next time you see the lights in your room suddenly go off simultaneously or when the windows close on their own. Try to give some thoughts for them. Try to understand the roots of your fear. Then time will come when you can live harmoniously with them. Words from a horror-addicted - ME

Genius.

Thiên tài thường là những người ít để ý xung quanh. Họ có sức tập trung cao để dồn hết mọi giác quan vào công việc mình làm, mà thường công việc đó là thứ họ làm một cách thiên tài. Có thể nói thiên tài là những người suy nghĩ ít, họ không thiển cận nhưng họ không có dư cảm xúc để suy nghĩ quá nhiều rồi đâm ra phiền muộn lo âu. Họ chỉ phiền muộn khi không chứng minh được một tiên đề, bị tắt ý cho một bài thơ hay không tìm được trường đoạn cho một bản tình ca. Họ không  phiền muộn vì ai đó ghét mình, hay khi mẹ của một người bạn vừa mất. Họ không hẳn là động vật máu lạnh, chỉ là họ QUÁ tập trung vào việc mình làm. Và họ hẳn phải yêu thích công việc đó lắm. Những thiên tài mà quá đa cảm thì thường phải từ bỏ một trong hai thứ: "làm thiên tài" hoặc "làm kẻ đa cảm". "Your heart is a small glass. If you pour too much emotion into it, tears will spill out" ... Mình muốn làm một thiên tài trong việc liên tục empty cái ly của mình.

Pssz

Mới đi Phan Thiết về nhớ con Na dữ dội luôn :|

Trivial

Nguyên sáng chạy vòng vòng như giặc đuổi, nào lý lịch tư pháp nào sao y bản chính, nào phải lội thân lên Thủ Đức lấy thêm cái bảng điểm [duy chưa đi, đợi đi chơi về rồi đi]. Hôm nay tiền CAD là 21300 đồng [ôi là mắc =,=]. ... Máy tính bị gì mà chậm phát ngốt. Đang cho anh Norton quét 1 lượt ổ C. Hôm trc quét nguyên máy lòi ra 7 con tracking cookies. Lát nữa phải cho Reviver làm việc. Định đem máy ra tiệm cho người ta lột hết ra quét bụi mấy cái RAM ROM này kia. Nghe đồn làm kiểu đó nhiệt máy hạ được từ 5 đến 10 độ C. Thật phấn chấn 8-} ... Èo, deact luôn fb, phiền phức rắc rối. Tất cả chỉ vì cái tag dại dại của Baby nó post. Đi post lại wall người này người kia thì bị nói xa nói gần. Làm như mình khoái lắm. Tui phải lựa chọn kĩ lưỡng lắm, coi mấy người có yêu má mấy người không rồi đứa nào mà ít lên phây từ tui dẹp. Èo, làm gì cũng bị nói. Èo èo. ... Nhớ "mì trẻ em", nhớ "ô ăn quan", nhớ "PS sony advance", nhớ "bút chì kim", nói chung...

Timed.

4 tháng rồi đó. Sợ quá không dám khóc nữa. Mỗi lần khóc là không dừng được nữa nên không khóc nữa. 3 tháng nữa là tao đi rồi. Đến bao giờ tao mới quên ha? :) Mày phải biết là t không bao giờ cho phép mình được quên đâu, ha :)

Soulmate.

Ngày xưa, lúc ấy hơi ngu, hơi tự kỉ, hơi điên đời, mình đã tự khẳng định hông ai trên đời này yêu mình được. Chỉ có mình mình dám yêu mình thôi. Nên mình nghĩ nếu có 1 "mình" nữa xuất hiện, mình sẽ bay vô yêu liền. .... Mày suy nghĩ hầu như y hệt tao. Yêu, ghét, cả lí do để tự kỉ. Đó là mấy cái bí mật của tao. Suỵt, tao giữ kĩ lắm, chẳng ai biết cả, vậy mà mày cứ nói ra hết rồi. Mày nói về mày đó chứ. Bây giờ muốn bay vô nói "Mày y chang tao" cũng hiểu là mày sẽ chẳng tin được. Vì tao biết tao sẽ vậy. Tụi mình giống nhau nhiều thứ lắm, nhưng mà tụi mình không yêu nhau được. Tao đã không biết nắm giữ cái điểm khi mà con đường của mày cắt con đường của tao. Ừ lúc đó tao vẫn còn nhỏ dại, tao chẳng phán đoán cái gì đúng cả. Tao tưởng mày chỉ... là như thế thôi. Tao nghĩ mày chẳng thể giống tao đến thế. Tao không dễ yêu đâu. Mày cũng vậy. Tao không có can đảm nói nếu có thể tao sẽ yêu mày mãi mãi nữa. Tao biết tao không tin vô mấy cái chuyện đó. Chắc mày cũng vậy...

Trivial.

Hí hí interface mới của blogger nhìn rộng rãi quá đúng cảm giác xây nhà mới luôn :)) Ngày hôm qua có tin vui, báo hết mấy đứa quan tâm rùi. Vẫn còn 1 đống chuyện phải làm nên không hào hứng như mình tưởng 8-} 6 tháng trời đung đưa với nó làm mình bị đơ. Anw persistence paid off :) Dạo này bị "không thích ngủ". Buồn ngủ nhưng không muốn đi ngủ. Bây giớ mắt cũng đang mờ tịt do đêm qua ngủ lúc 3h sáng dậy 8h, thần kinh không ổn định và đầu thì tê tê. Muốn đọc sách mà nhìn chữ nhiều quá khiến buồn ói 8-} Vậy chắc phải đi ngủ. Con người thiếu ngủ là không mần ăn gì được =,=

desiderata.

Hôm nay coi "Câu chuyện ước mơ" đặc biệt thấy nhiều cảm xúc lẫn lộn: - xấu hổ. - đau. - phục. - buồn. - căm ghét bản thân. - hận. - bực. - sợ.

mưa.

HAHA MƯA ĐI MƯA TO LÊN MÂY ĐEN KÉO ĐẾNNHIỀU LÊN SẤM GẦM TO HƠN ĐI SÉT ĐÁNH RẦM RỘ HƠN ĐI ĐÂY LÀ MƯA SÀI THÀNH ĐÂY HAHA trời thật là đẹp 8-)

Trivial.

Suỵt. Mấy người im lặng coi. ồn ào quá tui không nghe thấy gì cả. Suỵt. Ngậm họng lại. Có thể nói thứ gì đó yên tĩnh và chân thật hơn không? Không biết có bị trầm cảm không nữa. Dò symptoms thì khớp hết r :| Anw hiện giờ đang rảnh rỗi thái quá, không có gì làm cả. Có ai có gì cho tui làm không? ới ơi. Lũ này ồn quá. Kéo tui ra khỏi đây cái. Bắt đầu chương trình xem hết những phim hoạt hình được list trên wiki. Chườm cái khăn lạnh lên trán nào. hà.

A claim.

Ok finally today I know, I have no ability to comprehend Vietnamese, or at least Vietnamese that was translated from some other languages. Trust me in this, I'm not joking around 'cause I wanna raise attention since one would frown and come at me with such disgust on their face and call me a show-off.  Since long ago, I have always wondered why the hell I could not absorb any meaning of "Bắt trẻ đồng xanh". The only thing that motivated me to read the book is because a friend introduced it to me and said "Isn't Holden just who you are?". I was curious. So I read; and though as excited as I was to realize how much he resembles me, I still cannot get myself out of the goddamn annoying question popping in my head: "What the hell does this novel convey?". Later on I found out the novel is considered to be one of the greatest books in American literature, along with "The great Gatsby" and "Adventures of Huckleberry Finn". So the...

Trivial.

Mẹ à, con mệt lắm r. Thôi đừng có khiến con phải mở miệng nói nữa. Bị khó ngủ. Mệt đến đâu nằm xuống cũng không ngủ được. Nằm một hồi thấy k muốn ngủ nữa thì lại bật dậy. Mà bật dậy thì lại thấy đầu óc quay cuồng. Lại nằm xuống :)) bây giờ cũng đang buồn ngủ đây. Buồn ngủ thì không biết nói gì. Không biết nói gì mà cứ nói đâm ra nói nhảm. Nói cho qua giờ vậy mà. Mình thiệt là buồn ngủ. Có vài hôm ngủ dậy tự hỏi mình đang ở đâu, cái trắng trắng trước mặt là vách tường hay ma, hôm nay ngày mấy, mấy giờ rồi, sao báo thức không reo và cái đống nước dính trên mặt là nước dãi à. Điên thật.

Thôi, không chơi nữa :-j

Đôi khi ngta đi ngc lại những chân lý mà ngta tự đặt ra. Khi mà một người qua dễ dàng đi ngược lại với một thứ mình nói, người đó sẽ không còn chính kiến. Nhưng "chính kiến" là gì? Chẳng phải cũng do người khác nhìn vào phán đoán và phân loại mới thành ra chính kiến của bản thân sao? Cho nên nếu nói không ngoa, nếu chẳng quan tâm xung quanh nữa, không thiết người khác nhìn mình thế nào cũng không phải khăng khăng cổ hũ theo 1 đường lối cốt chỉ vì không muốn ai đó nghĩ kém đi về mình thì người ta có quyền thay đổi chân lý do chính bản thân đặt ra bất cứ lúc nào người ta thích. Chuẩn bị cho một đợt sóng những chân lý bị đảo ngược.

open.

Nhắm mắt lại Đếm 1... 2... 3... Khi mở mắt ra mọi chuyện sẽ ổn thôi Ok, vậy thì nhắm mắt đếm 1..., 2..., 3..., ... 4..., Không dám mở mắt ra Mình đâu có điếc, mình còn nghe được mà 5..., 3 là chưa đủ. 3 giây chẳng làm được cái gì cả. 3 giây cũng chẳng quên được gì. Vậy tại sao ngta cứ bảo "hãy đếm đến 3" ? 6..., 3 giây đâu đủ để thế giới ngừng quay... 7... ____________________________________ " In the dusk behind the clouds Always alone a hawk is flying He seems sad In the wind where there is no sound His wings take the air Never can he rest What would I compare my heart to ? My heart like the hawk What would I compare my heart to ? My sadness like the hawk drifting in the sky Behind a rock in the drizzle Always quiet a flower is blooming She seems lonely Blurred in the rain There is no one loving the faint pink petal What would I compare my heart to ? My hea...

end.

Lúc hết bất cứ thứ gì, mình cũng thấy buồn buồn. Hồi nhỏ thích coi phim bộ TVB chung với má, mỗi lần hết 1 bộ là ngồi nhăn nhó mè nheo "Sao ngta k đóng tiếp cho con coi?" Có những thứ đã thấy một kết thúc rồi. Lúc hồi tưởng lại thấy vui như cái khoàng giữa mở đầu và kết thúc. Hí hửng nhớ lại lúc đó coi mình ra sao, mình thấy thế nào, mình mấy tuổi, mình chơi với ai [trong lúc enjoy cái thứ ấy], mình làm gì. Bây giờ khi đứng nhìn lại cái kết thúc vẫn thấy buồn. Vẫn muốn mè nheo tại sao nó không tiếp tục mà lại kết thúc. ờ thì "There's no meeting that lasts forever"... Phải chi cuộc sống là 1 giấc ngủ dài ha, không suy nghĩ không lo âu mà trong đó ngta được gặp lại những ước mơ trong trẻo nhất của mình.

Trivial.

Ơ hơ lâu rồi không vào đây nhỉ, chào cả nhà :)) 8-} Gà, hi vọng "tập đoàn bá dơ" kia mau mau kéo khỏi nhà m, cho m được yên ổn :) Cũng như m hay nói với t á "Cố lên m ơi!" :) Ngày xưa á, có người xin mình đừng bao giờ "bất cần". Mà bây giờ cố lắm mình vẫn không giữ được lời hứa đó. Mình bất cần thối cả mặt ra đây này :)) Những thứ như là "outgoing, sociable, energetic, active, blah blah" hồi đó được hỏi là rất tự tin phun phèo phèo, trấn áp mấy người yếu vía. Bây giờ theo quán tính điền đầy nhóc vô mấy tờ CV rồi ngồi đọc lại, thấy mình chém dữ quá. Thấy xấu hổ nữa. Tự vấn bản thân mình đã làm rớt mất cái chữ đó ở đâu, lúc nào, tại ai [cái cuối quan trọng đó]. Sống 1 ngày không nghe tiếng điện thoại rung thật là sung sướng. Khốn khổ cho trái tim bé nhỏ của tôi *mặt đau đớn, tay phải vịn trán tay trái đập đập ngực* "Không suy nghĩ là tốt nhất". Đi súc não thôi!!!!

Tập I: Trivial.

1. "Mất mát". Không mất cái gì đó mãi mãi thì không thể mở miệng nói mình hiểu. Nhà có người mất, người đến viếng sẽ có một câu cửa miệng "Thành thật chia buồn với gia đình". Xét theo một lẽ, trừ trường hợp người viếng đó cũng từng mất người thân, thì câu nói đó chỉ đơn thuần có tính "cửa miệng". Họ nói vì đó là điều nên nói vào lúc cần nói cho người cần nghe. Thông cảm nhưng không đồng cảm là vậy. "Mất mát", cái nghĩa của nó không đơn thuần chỉ một câu nói là có thể chia sẻ được. Phải hiểu, phải trải qua thì mở miệng chia buồn mới toàn tâm. 2. Linkin' Park. " My insides all turned to ash, so slow and blew away as I collapsed, so cold A black wind took them away, from sight and held the darkness over day, that night And the cloud above moved closer, looking so dissatisfied But the heartless wind kept blowing, blowing I used to be my own protection, but not now Cause my path has lost direction, somehow A black wind took you...

It's a "><"

Hồi nhỏ mình không có vậy. Rất thích ra đường chơi, càng đông càng vui, dù có bị lơ thì chỉ cần ở trong đám đông là mình thấy vui rồi. Nghĩ lại ngày đó đúng là mình bị chơi xấu nhiều thật. Bây giờ lại thích trùm mền, "chui vô ổ" riêng mà vui với mình 8-} Người ta rủ đi chơi thì nói dối đủ lí do để xin miễn. Thường là chấp nhận trc rồi tới phút cuối lại nói bận, hẹn khi khác. Phần lớn là vì mất hứng. Không có hứng thì không chơi bời được. Tính tình càng lúc càng khó gần, Không làm quen với người lạ nhanh được như trước. Không thích giao tiếp xã hội mà vẫn cứ muốn có ai đó nói chuyện với mình. Ở một mình đa phần là vui nhưng đôi khi cảm thấy như mình đang ở trong cái hộp bằng kính để nhìn thế giới bên ngoài vậy. Ờ, đôi khi thấy cô đơn. Nhưng cũng chẳng bước ra hay mời ai vào. Con người đầy mâu thuẫn. Sống thấy phiền phức quá :-<

Nhớ, phải nhớ đấy!!!!

Trích: Con người đâu thể sống một mình mà không cần đến ai? Và "hạnh phúc nếu chỉ có 1 người thì không thể đạt được đâu". Thế nên, đừng tụ chui mình vào một chỗ thật kín mà than rằng "Sao tôi không được hạnh phúc?" Tsk... :| "Chui vô chỗ kín" là sở trường của mình :| Cần ai đó, nhớ hộ cái này rồi lặp đi lặp lại cho mình nghe để mình biết trân trọng cuộc sống hơn tí xíu :-<

:-j

Ngộ lắm à nha. Mình nhận ra xung quanh mình rất nhiều người than khổ. :| Không phải là xét nét gì nhưng mà mình không thích cái kiểu lên mạng xã hội public như fb rồi bắt đầu than vắn thở dài kể khổ. Có rất nhiều ng xung quanh khác cũng đang sống rất khổ nhưng mà ngta im lặng chịu đựng và đối mặt, vượt qua, không mở miệng k ngứa tay lên fb than 1 tiếng. 2 cái hình tượng đối lập làm mình thấy... sao sao. Có gì đó không dc công bằng. Nói túm lại là mình k thích kể khổ k thích luôn những người hay kể khổ và đặc biệt là những người kể khổ xong ngồi khóc ngon lành TRƯỚC BẤT CỨ AI [cái việc đó thì có thể hiểu với ~ người thân cận, còn với ~ ng lạ mà cũng hành xử vậy thì khác nào đi xin thương hại :|] FB có một thứ bùa. Đó là càng onl trên đó nh ngta lại càng muốn public nh thứ private hơn. Con người... :-j

Trivial.

Image
Sau ngày đầu tiên đi học, hôm nay làm thử và dc kết quả như trên. Yogurt cake. Ăn cũng bình thường như bánh bông lan thôi. Bánh này nở nhanh. Dễ làm. Mặc dù k thích nhưng bị mẹ bắt làm cho ăn nên làm thừ =m= Lần sau sẽ tăng lượng yogurt giảm lượng đường đi. Some people always find ways to significate or dramatize their lives. As for me, I see mine as insignificant though some invariably demand to hear the story of it. I find nothing significant. Life has lost its charm. Still I'm hanging under a thread. What am I doing?

Trivial.

Image
It's 11:14am alrdy babe Thề, hôm nay không ra đường thì suốt đời sẽ ăn cám Hôm qua định đi sở thú, trời mưa Hôm trước nữa định đi bụi trên Thủ Đức, ngủ quên Hôm nay đi thăm thú SG, xin đừng mưa đừng ngủ quên. À mà mưa thì ta che dù. Đi bộ dưới mưa, thật lãng mạn :)) Tối hôm qua mơ đi thi ĐH, bị bắt quả tang chép phao mà vẫn dc cho thi tiếp ngày thứ 2. Ngày thứ 2 đi thi làm mất  giấy báo thi, lùng bùng gì đó dẫn tới việc k kiếm dc phòng thi, chạy lên chạy xuống khắp cái trg tìm phòng. Vô dc một cái phòng thấy mặt vài đứa quen thế là tất tả vô ngồi. Ngồi 1 hồi thấy giám thị k đọc tên nên lên hỏi mới biết k phải phòng này. Lại tất tả đi ra tìm phòng tiếp. Cầu thang thì hẹp mà k hiểu sao mấy cái hành lang lại bự như dinh tổng thống. Lật đật một hồi thì tìm được một cái phòng, nhớ số luôn nè: 401. Ông giám thị trong phòng đang đứng đọc tên. Ổng nhìn mình nói: "Số 45, còn vô làm gì, đi về luôn đi". [mình stt 45, mà sao ổng biết LOL]. Nghe vậy mà mình vẫn cuống cuồng c...

Dokko's fic.

Cảm thấy ep 14 kết thúc hơi mau, hẫng, k dc hay, thế là ngồi viếc một cái fic, tạm gọi là ep 14 bis. Chú luôn làm con có tâm trạng làm những việc con k tưởng :)  ... Tiếng bíp kéo dài, Dokko vẫn nhắm nghiền mắt trên bàn mổ. Tất cả những người đứng trong căn phòng mổ ngày hôm đó đều nín thở theo dõi từng giây trôi qua trên điện tâm đồ. Vị bác sĩ trưởng bắt đầu đổ mồ hôi nhiều hơn. 1 giây, 2 giây, 3 giây, tim đã ngừng đập quá lâu rồi. Nếu trái tim nhân tạo mới này không thể tự nó tìm lại nhịp đập thì cuộc sống của Dokko xem như dừng lại tại đây. … Trước cổng bệnh viện, phóng viên từ các đài truyền hình và các hãng báo khác nhau kéo đến vây đen như ruồi. Họ nhốn nháo xin được vào trong để tường thuật trực tiếp ca mổ của Dokko. Ae Jung đau đớn ngồi bên ngoài, không thể làm gì hơn ngoài việc hát đi hát lại bài hát duy nhất có thể giúp trái tim Dokko không từ bỏ. Nước mắt cô rơi lã chã và giọng hát mỗi lúc lại run lên nhiều thêm. Nhưng cô vẫn hát. Cô biết rằng cô không thể phá vỡ lờ...