end.

Lúc hết bất cứ thứ gì, mình cũng thấy buồn buồn.

Hồi nhỏ thích coi phim bộ TVB chung với má, mỗi lần hết 1 bộ là ngồi nhăn nhó mè nheo "Sao ngta k đóng tiếp cho con coi?"

Có những thứ đã thấy một kết thúc rồi. Lúc hồi tưởng lại thấy vui như cái khoàng giữa mở đầu và kết thúc. Hí hửng nhớ lại lúc đó coi mình ra sao, mình thấy thế nào, mình mấy tuổi, mình chơi với ai [trong lúc enjoy cái thứ ấy], mình làm gì.

Bây giờ khi đứng nhìn lại cái kết thúc vẫn thấy buồn. Vẫn muốn mè nheo tại sao nó không tiếp tục mà lại kết thúc.

ờ thì "There's no meeting that lasts forever"...


Phải chi cuộc sống là 1 giấc ngủ dài ha, không suy nghĩ không lo âu mà trong đó ngta được gặp lại những ước mơ trong trẻo nhất của mình.

Comments

Post a Comment

Popular posts from this blog

Entry for June 30, 2009

Quảng cáo là chủ yếu

Yes!