all around me are familiar faces. worn out places..




Có một chiều tôi ngồi trên ghế đá

Ngắm mây trôi và nghĩ lại chuyện xưa

Nơi một trái tim vàng toả sáng

Nơi hồn người vẫn nhẹ như hoa

Long tong

Long tong

Giọt nước nhẹ rơi

Mưa là nước mắt của giời

Giọt nước trên má,

nước mắt của ai?

Có một tối bỗng thấy trăng thật lạ

Thấy mây cao và sao sáng lung linh

Tọng vào mặt thật nhiều bóng tối

Để hồn treo

lủng lẳng

lủng lẳng

chỗ cành mai gầy.

Nhắm mắt lại cố hát lên

"Hallelujah"

"Hallelujah"

"Hallelujah"

Mở mắt ra

giọt nước chực trào.

Lại là mưa?

Hay chỉ là tưởng tượng?

Lòng cứ đầy

đầy lỗ hoen rỉ.

Đổ vào bấy nhiêu

tuôn ra bấy nhiêu

không thể nào đầy

đầy những niềm vui.

Trong một vòng xoay

tôi để lại nhiều thứ

Sau một vòng xoay

tôi để quên nhiều thứ

Trước vòng xoay mới

chúng ùa về xé nát tôi.

Có tội, vẫn cứ là có tội

Lẩn trốn đâu cho hết những lỗi lầm

Làm người khác đau có tốt gì hơn?

Lòng mang đố kị sẽ khá hơn chăng?

Này em gái nhỏ đứng bên cánh đồng

Sao em cứ cười trước nước mắt tôi?

Mà sao em đẹp như tia nắng

còn tôi lủi thủi nơi cuối đường mây?...

Comments

Post a Comment