Posts

Showing posts from 2014

Mưa

Hiếm lắm Montreal mới có 1 ngày mưa tầm tã dai nhách làm tưởng nhớ đến Sài Gòn. Cái mưa làm lòng thấy bình thản lạ vì lâu rồi không có cảm giác thân quen này. Nhớ đến tuổi 17 hay buồn vu vơ mỗi khi trời mưa rồi đứng tựa đầu vào cửa sổ nhìn hạt mưa đậu lay lắt trên từng chiếc lá trước sân nhà. Khi đó là một tuổi trể cô đơn, nhưng đầy đủ theo cái ý nghĩa của 1 tâm hồn. Một tuổi trẻ đầy những suy nghĩ kì dị, đôi khi u ám, để cơn mưa nuốt mất rồi lẳng lặng khóc. Giờ ngồi nhìn mưa rơi, ở một nơi khác, một tuổi khác, cứ tự hỏi, con bé ngày đó đi đâu mất rồi. Những nỗi buồn bây giờ quanh quẩn mãi chỉ 1 người. Rồi cứ vậy để cuộc sống của bản thân trôi tuột đi theo người đó. nói cách khác, cảm giác như đã đánh mất mình, hoặc 1 phần nào đó rất "sâu" của mình. Tự thấy bản thân giờ như cái bánh dẹp, chẳng cần mất công mấy để cắn tới phần nhân. Một cái bánh dẹp lép và mỏng manh. Như là gió thổi đừng nào bánh lăn theo đường đó. Lạc giữa một rừng bánh thơm phức. Bởi vậy, cái bánh dẹp lé...

Noel

Hông biết mình có đăng bài này chưa nhưng tự dưng ngồi đọc lại (nhân dịp dọn dẹp ổ cứng) thấy nó... phỡn lạ nên muốn đăng lên, sẵn dịp, chúc mừng Noel sớm nửa năm với mọi người :)) ________________________________________________________________________________ Giáng Sinh, Giáng Sinh, mình viết khá nhiều truyện về gã, và chuyện nào cũng nói gã không ưa Giáng Sinh. Thiệt tình thì mình lấy mình làm hình mẫu để viết gã. Gã không ưa Giáng SInh thì mình cũng không ưa Giáng Sinh. Nhưng rồi 1 tin nhắn đến: “Chúc cậu đêm noel và những ngày cuối năm thật vui và ấm áp. Cậu luôn thích noel mà phải không?” Mình có thích Noel? Câu trả lời là : I don’t really hate christmas.:) Mình không ghét nhưng mình sợ GS làm mình tự kỉ. Trước GS mình rất sợ nhưng đến ngày thì mình luôn điên. Chạy vòng vòng chọc phá mọi người, giãy đành đạch đòi đi ăn kem xôi, chụp hình + ăn vụng + làm trò lố trong lớp. Mình muốn có thứ gì đó khác thường cho GS. Tóm lại là mình muốn GS không trôi qua tẻ nhạt hay v...

...

Image
Chị bảo em giữ một cuốn nhật kí, kể lại từng ngày em sống với người đó, để biết cảm xúc của em thăng trầm ra sao, từ đó hãy quyết định. Em cũng muốn viết nhật kí kể lể nhiều thứ. Những thứ em suy nghĩ quá nhiều mà từ ngữ như thể viết ra trên mặt. Những thứ kéo em chùng xuống như sợi dây đàn không còn căng được. Em cảm thấy quan hệ con người sao mà phức tạp. Ngay cả chuyện thương yêu tin tưởng 1 người mà cũng phức tạp đến ngần này, em thấy ai nấy tốt nhất đều nên sống một mình vì mình. Tin tưởng có cái giá quá cao, thật khó lấy mà vô cùng dễ bị đánh mất. Cuốn nhật kí em không định viết, em nghĩ tốt nhất là nói hết trên blog. Cơ mà em thấy như vậy không công bằng với người đó, cơ bằng ai hiểu tiếng Việt là đọc được. Em chẳng biết nên làm gì. Thở dài 1 cái.

Clarity

Những điều nhỏ nhặt thật nhỏ thôi mà như cái gai dứt mãi không ra. Nó cứa vào người rồi chen chúc tìm cách đâm sâu vào ruột gan phèo phổi, Kí sinh trong máu rồi tìm cách sinh sôi nảy nở, lớn lên lớn lên từng ngày. Cuộc sống hiện giờ, nhìn lại mọi thứ, thấy như mình là con người của một kiếp khác. Có những cái thay đổi đến chóng mặt, đến mức mình không biết làm sao mình đã từng có thể sống như thế, và sống như này, và sống ở cả 2 thì: quá khức và hiện tại. Mình vẫn sợ mình đánh rơi "mình" đâu đó trên con đường thong dong này. Mình nhớ mình của quá khứ. Nhớ những lúc điên lên, khi cái tôi ngất ngưởng ngang trời, tự tin đập ngực vênh mặt, "Ta đây cóc cần ai. Chỉ ta và đất và trời là đủ". Không lo chuyện thiên hạ, không buồn những tối một mình lụi cụi cày bài. Từng sống trong một cái hộp, cái hộp bé tí mà an toàn, mà thoải mái. Trong cái hộp chỉ có mình ta với ta. Rồi thỉnh thoảng cũng chui ra đi du hí. Nhưng lang thang tận đâu cũng biết đường quay về cái hộp bé tí ấy...

Le Répondeur

Image
Tôi tưởng tôi đã hết hận em nhưng tôi vẫn cay đắng Mùa Đông, tưởng rằng nếu có tình yêu em sẽ không quật ngã tôi được nhưng cô đơn vẫn là cô đơn. Vẫn là cái hạt mầm nhỏ xíu từng chút từng chút một bung mầm và lớn lên trong tôi Mùa Đông, em vẫn thật lạnh, như là tôi buồn "không phải vì câu chuyện của bạn chẳng hấp dẫn tôi, tôi chỉ đang ghen tị với hạnh phúc của bạn" Có phải đó là lí do anh kết thúc cuộc đời mình? Vì mùa Đông, em vẫn thật lạnh và chẳng có ai trong căn nhà trống và chẳng có tiếng người nói chuyện vây quanh

Than thở tí

Đi du học xa, không nhớ nhà Cả năm khỏe mạnh, không bệnh hoạn Thời gian này năm trước cũng bệnh thê thảm cả ra, tắt cả tiếng, sốt một ngày trời, lăn lộn trên giường nguyên đêm, lụi cụi một ba lô nào laptop, nào pin sạc, nào sách vở, đi tìm hotel ngủ vì không chịu nổi bạn cùng phòng. Leo một con dốc, mồ hôi ướt đẫm cả lưng. Cũng không có nơi nào để ngủ lại, đành quay về Đợi vắng người rồi nằm trên giường khóc hu hu như con nít, rên rỉ gọi mẹ và đòi ăn cháo Năm nay lại bệnh, đúng cái mùa hết nghỉ đông đi học lại. Cổ họng đau như cắt, như bị mắc xương cá. Uống nước cũng nhăn nhó mới nuốt nổi Đáng lẽ nên ngủ nhưng ngủ nhiều quá lại đau đầu. Đau đầu rồi thì chẳng biết làm gì, xem gì đọc gì cũng ong ong hoa mắt. Thế là thừ người, ngồi nhìn màn hình laptop, nghe nhạc chảy vào tai và chờ ai đó để nói chuyện. Cô đơn kinh.