Clarity

Những điều nhỏ nhặt thật nhỏ thôi mà như cái gai dứt mãi không ra. Nó cứa vào người rồi chen chúc tìm cách đâm sâu vào ruột gan phèo phổi, Kí sinh trong máu rồi tìm cách sinh sôi nảy nở, lớn lên lớn lên từng ngày.

Cuộc sống hiện giờ, nhìn lại mọi thứ, thấy như mình là con người của một kiếp khác. Có những cái thay đổi đến chóng mặt, đến mức mình không biết làm sao mình đã từng có thể sống như thế, và sống như này, và sống ở cả 2 thì: quá khức và hiện tại. Mình vẫn sợ mình đánh rơi "mình" đâu đó trên con đường thong dong này. Mình nhớ mình của quá khứ. Nhớ những lúc điên lên, khi cái tôi ngất ngưởng ngang trời, tự tin đập ngực vênh mặt, "Ta đây cóc cần ai. Chỉ ta và đất và trời là đủ". Không lo chuyện thiên hạ, không buồn những tối một mình lụi cụi cày bài. Từng sống trong một cái hộp, cái hộp bé tí mà an toàn, mà thoải mái. Trong cái hộp chỉ có mình ta với ta. Rồi thỉnh thoảng cũng chui ra đi du hí. Nhưng lang thang tận đâu cũng biết đường quay về cái hộp bé tí ấy.






Chấp nhận chứa chấp một con người nữa trong cái hộp ấy là chấp nhận thể hiện con người trần trụi nhất của mình. Cứ tưởng tượng cái hộp như nơi hiệp sĩ diệt Rồng trở về, cởi bỏ mũ giáp giáo thương, rửa ráy các thứ và nghỉ ngơi ôn thỏa. Xong đột nhiên đâu ra một người nữa trông thấy hiệp sĩ ở cái thể loại dễ-bị-tổn-thương nhất. Hiệp sĩ mời người đó vào là hiệp sĩ đã chấp nhận người đó như "nhà" của mình, Hiệp sĩ thấy an toàn khi cởi bỏ mũ giáp giáo thương trước mặt người đó. Hiệp sĩ không cần đánh người đó. Đối với Hiệp sĩ người đó không có gì là nguy hiểm.

Hiệp sĩ thật can đảm.


Comments

Popular posts from this blog

Entry for June 30, 2009

Quảng cáo là chủ yếu

Yes!