inspired by Those Flowers.
Rì rào rì rào
Lướt đôi chân trần qua từng lớp có xanh mướt.
Gió lướt đi như tấm lụa dịu dàng qua kẽ tay đang mở rộng ra kia.
Hương đồng nội, là mùi hương gì thế nhỉ?
Không rõ, nhưng nếu nó là hương đồng nội ta sẽ biết ngay. Một mùi hương như đã in sâu trong tiềm thức. Không có hình dạng. Mơ hồ. Như là cái nguồn trong tâm mỗi người.
Rì rào rì rào.
Lại bước.
Con đường cứ dài thênh thang.
Ve kêu rã cả trưa hè
Hoa phượng ngập sắc một góc. Gió như đem từng cánh hoa màu máu đi khắp nhân gian.
Vai nặng trịch hành lí và chân nặng trịch đôi ủng màu lính,
lại bước.
Rì rào rì rào.
Con sông lười nhác trôi.
Thứ hoa không tên màu trắng ấy lại đơm nụ nữa rồi.
Bóng người đổ dài dưới cái nắng đổ lửa.
Tách tách, mồ hôi rơi, nước mắt rơi
Một cái vẫy tay và tất cả ra đi
Rì rào rì rào.
Mưa phùn lướt qua, gió thêm vào chút thở than
Lá thư bỏ ngõ, thắt chặt trong tay
Ướt đẫm nước mắt của trời, chảy dài trên trang giấy dòng mực thê lương
Khúc sông, theo nắng, cứ dài ra, nhòe đi, mơ hồ
Thời gian cũng đang chảy, chậm như tiếng đếm ngược cho kẻ tử tù
Ầm ầm
là sấm nổ
Vù vù
là cơn bão chực chờ bấy lâu nay đã ập tới nuốt chửng hết thảy
Giờ này, những nụ hoa trắng đã đi đâu?
Giờ này, những cô bé ngày xưa đã đi đâu?
Giờ này, những chú ve đã đi đâu?
Giờ này, những nấm mồ đã đi đâu?
Lướt đôi chân trần qua từng lớp có xanh mướt.
Gió lướt đi như tấm lụa dịu dàng qua kẽ tay đang mở rộng ra kia.
Hương đồng nội, là mùi hương gì thế nhỉ?
Không rõ, nhưng nếu nó là hương đồng nội ta sẽ biết ngay. Một mùi hương như đã in sâu trong tiềm thức. Không có hình dạng. Mơ hồ. Như là cái nguồn trong tâm mỗi người.
Rì rào rì rào.
Lại bước.
Con đường cứ dài thênh thang.
Ve kêu rã cả trưa hè
Hoa phượng ngập sắc một góc. Gió như đem từng cánh hoa màu máu đi khắp nhân gian.
Vai nặng trịch hành lí và chân nặng trịch đôi ủng màu lính,
lại bước.
Rì rào rì rào.
Con sông lười nhác trôi.
Thứ hoa không tên màu trắng ấy lại đơm nụ nữa rồi.
Bóng người đổ dài dưới cái nắng đổ lửa.
Tách tách, mồ hôi rơi, nước mắt rơi
Một cái vẫy tay và tất cả ra đi
Rì rào rì rào.
Mưa phùn lướt qua, gió thêm vào chút thở than
Lá thư bỏ ngõ, thắt chặt trong tay
Ướt đẫm nước mắt của trời, chảy dài trên trang giấy dòng mực thê lương
Khúc sông, theo nắng, cứ dài ra, nhòe đi, mơ hồ
Thời gian cũng đang chảy, chậm như tiếng đếm ngược cho kẻ tử tù
Ầm ầm
là sấm nổ
Vù vù
là cơn bão chực chờ bấy lâu nay đã ập tới nuốt chửng hết thảy
Giờ này, những nụ hoa trắng đã đi đâu?
Giờ này, những cô bé ngày xưa đã đi đâu?
Giờ này, những chú ve đã đi đâu?
Giờ này, những nấm mồ đã đi đâu?
Comments
Post a Comment