"somebody stay by my side..."

Khóc

rồi coi tv

rồi khóc

rồi moi bài tiếng Pháp ra học

rồi khóc

rồi mở laptop convert đống clip

rồi coi hình Na, rồi khóc

mẹ lên nói chuyện

mẹ xuống, khóc

coi clip BB, cười

bây giờ lại muốn khóc

...







somebody tell me when to stop....


...


Kẻ không có khái niệm thời gian thật khốn khổ, 5 phút với 1 giờ chẳng khác nhau mấy, 10 năm với ngày hôm qua chỉ như cái ngoái đầu.

chưa đủ, chưa đủ gì cả...





sao không sống thêm Na ơi...











Một con vật thôi mà đã vật vã thế này, nếu là một con người làm sao tôi chịu nổi đây?
...







still,





when to stop?

Comments

  1. Hồi ông ngoại mình mất, mìh ko khóc. Mìh thấy ông đã sống trọn vẹn một cuộc đời và ra đi ko có gì nuối tiếc. Ông ko nuối tiếc - vậy sao mìh phải buồn? Ông có muốn nhìn mọi người vật vã khóc than ko? Mìh nghĩ là ko. Vì thế, mìh nhoẻn cười và nói thầm: ông đi bình an nhé, cháu chào ông.
    *
    Na ngoan và dễ thương, và chắc Na cũng yêu bạn nhiều như bạn yêu nó. Nó ko muốn thấy bạn như vậy đâu. Lau mắt đi bạn nhé.

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Entry for June 30, 2009

Quảng cáo là chủ yếu

Yes!