phải làm sao đây....
phải làm gì đây để nước mắt không rơi nữa?
để không gào lên tuyệt vọng nữa?
để không tiếp tục tua lại những kỉ niệm cũ nữa?
Đi rồi, một người bạn, một đứa em, một người, dù cho mình giàu nghèo, béo ốm xấu xí đê tiện độc ác đến đâu vẫn ở đó đợi mình về, vẫy đuôi mừng và sủa những tiếng hoan nghênh
vậy mà khi nó đi, mình k có ở đó, bên cạnh nó
mình đi làm việc của "người", nó chỉ là 1 con chó chờ chết, luẩn quẩn theo mình khắp nơi trong nhà, và khi không thấy mình nữa, nó tuyệt vọng tìm kiếm. Trút hơi thở cuối cùng. Mắt không nhắm.
Đau quá, Na ơi... Cánh cửa vừa sập sau lung t thấy hai gối mình khụy xuống và tuôn ra hết nỗi đau trog lòng.
T đã húa khi m chết hoặc là t sẽ chôn m ỏ 1 nơi thật đẹp
hoặc là t sẽ thiêu m rồi đem tro rải xuống biển
nhưng mà t k tin ai dc cả. làm sao chắc chắn khi t chôn m r, có kẻ sẽ k đào lên và đem xác m đến ~ quán cầy tơ khốn nạn
sao t tin dc khi trung tâm kiểm dịch động vật cầm ~ tờ giấy bạc và hứa sẽ đem xác m đi thiêu
mẹ bảo làm thế m k siêu thoát dc,
vậy nên t đem m thả xuống sông, cho m trôi ra biển
Nhưng mà, m có thật sẽ siêu thoát k Na? T làm vậy có đúng k? T muốn dc ng cuối cùng trc khi nhắm mắt là t vậy mà m đã chết một mình Na à... T phải làm gì đây?
T nhớ m quá Na ơi...
Đau đến nỗi t k biết nên làm gì nữa. Lấy hai tay ghì chặt miệng đề k ai nghe thấy tiếng rên của mình, lần đầu tiên t thấy 1 nỗi đau như vậy, đau mà k làm gì dc, khóc cũng k ăn thua, cứ mặc xác nc mắt muốn làm gì thì làm
t nhớ từ lúc m còn bé xíu, đen thui mà lông bóng lẫy, nằm trống dưới gầm bàn vừa khít
m sợ tiếng vỗ tay của t mỗi khi t kêu m
r t nhớ mỗi lúc m xin ăn, m ngồi lạy, thở hè hè nc dãi chảy lỏng tỏng
t nhớ mỗi lần kêu "Na, lại đây!" là m lại chạy đến nằm gọn trog lòng t chờ dc vuốt ve
t nhớ mấy ngày m bị đau do tiêm thuốc quá nh, đi k nổi mà lết, đi tiểu cũng phải nhờ đến ống thông
t nhớ mấy lần m ho, ho sặc sụa mà t k biết làm j ngoài chuyện vỗ lung cho m và bảo "Na, ngoan ngoan..."
t tin tưởng vào ~ mũi tiêm đó, t tin tưởng ~ liều thuốc, vậy mà bài học cho lòng tin của t là như vậy đó
t k trách ai, t trách t ngu, giá như mà t là thú y....
Na ơi, t nhớ m....
xác m r có thật sẽ trôi từ sông ra biển k? t k muốn m bị ai đó vớt lên r làm trò mất dạy với m đâu... bọn đốn mạt...
t khóc nh lắm r Na ơi. Nc mắt k biết từ đâu cứ chảy mãi. Khóc đến đầu óc trống rỗng và t thấy mình mệt mỏi kinh khủng. T chỉ muốn nằm xuống, ngủ 1 giấc, và sáng mai thức dậy t k khóc nữa. Nhưng mà t vẫn cứ khóc. Rên lên như thể nó sẽ làm t bớt đau.
Na ơi... t phải làm sao đây? t muốn dc ôm m lần nữa...
để không gào lên tuyệt vọng nữa?
để không tiếp tục tua lại những kỉ niệm cũ nữa?
Đi rồi, một người bạn, một đứa em, một người, dù cho mình giàu nghèo, béo ốm xấu xí đê tiện độc ác đến đâu vẫn ở đó đợi mình về, vẫy đuôi mừng và sủa những tiếng hoan nghênh
vậy mà khi nó đi, mình k có ở đó, bên cạnh nó
mình đi làm việc của "người", nó chỉ là 1 con chó chờ chết, luẩn quẩn theo mình khắp nơi trong nhà, và khi không thấy mình nữa, nó tuyệt vọng tìm kiếm. Trút hơi thở cuối cùng. Mắt không nhắm.
Đau quá, Na ơi... Cánh cửa vừa sập sau lung t thấy hai gối mình khụy xuống và tuôn ra hết nỗi đau trog lòng.
T đã húa khi m chết hoặc là t sẽ chôn m ỏ 1 nơi thật đẹp
hoặc là t sẽ thiêu m rồi đem tro rải xuống biển
nhưng mà t k tin ai dc cả. làm sao chắc chắn khi t chôn m r, có kẻ sẽ k đào lên và đem xác m đến ~ quán cầy tơ khốn nạn
sao t tin dc khi trung tâm kiểm dịch động vật cầm ~ tờ giấy bạc và hứa sẽ đem xác m đi thiêu
mẹ bảo làm thế m k siêu thoát dc,
vậy nên t đem m thả xuống sông, cho m trôi ra biển
Nhưng mà, m có thật sẽ siêu thoát k Na? T làm vậy có đúng k? T muốn dc ng cuối cùng trc khi nhắm mắt là t vậy mà m đã chết một mình Na à... T phải làm gì đây?
T nhớ m quá Na ơi...
Đau đến nỗi t k biết nên làm gì nữa. Lấy hai tay ghì chặt miệng đề k ai nghe thấy tiếng rên của mình, lần đầu tiên t thấy 1 nỗi đau như vậy, đau mà k làm gì dc, khóc cũng k ăn thua, cứ mặc xác nc mắt muốn làm gì thì làm
t nhớ từ lúc m còn bé xíu, đen thui mà lông bóng lẫy, nằm trống dưới gầm bàn vừa khít
m sợ tiếng vỗ tay của t mỗi khi t kêu m
r t nhớ mỗi lúc m xin ăn, m ngồi lạy, thở hè hè nc dãi chảy lỏng tỏng
t nhớ mỗi lần kêu "Na, lại đây!" là m lại chạy đến nằm gọn trog lòng t chờ dc vuốt ve
t nhớ mấy ngày m bị đau do tiêm thuốc quá nh, đi k nổi mà lết, đi tiểu cũng phải nhờ đến ống thông
t nhớ mấy lần m ho, ho sặc sụa mà t k biết làm j ngoài chuyện vỗ lung cho m và bảo "Na, ngoan ngoan..."
t tin tưởng vào ~ mũi tiêm đó, t tin tưởng ~ liều thuốc, vậy mà bài học cho lòng tin của t là như vậy đó
t k trách ai, t trách t ngu, giá như mà t là thú y....
Na ơi, t nhớ m....
xác m r có thật sẽ trôi từ sông ra biển k? t k muốn m bị ai đó vớt lên r làm trò mất dạy với m đâu... bọn đốn mạt...
t khóc nh lắm r Na ơi. Nc mắt k biết từ đâu cứ chảy mãi. Khóc đến đầu óc trống rỗng và t thấy mình mệt mỏi kinh khủng. T chỉ muốn nằm xuống, ngủ 1 giấc, và sáng mai thức dậy t k khóc nữa. Nhưng mà t vẫn cứ khóc. Rên lên như thể nó sẽ làm t bớt đau.
Na ơi... t phải làm sao đây? t muốn dc ôm m lần nữa...
Comments
Post a Comment