Never let me go.
“Never let me go” dc dựng thành phim rồi.
Trong tâm thức tôi đó là một câu chuyện về Tommy và Kathy, về hàng rào kẽm gai nơi ngăn cách Kathy với những tưởng tượng của cô và những gì cô đã để vụt mất trong quá khứ, và Tommy; về Norfolk, nơi dc gọi là “lost corner”, góc để tìm lại những thứ bị mất hoặc góc của những thứ bị lãng quên.
Chừng đó thời gian khi nhớ về “Never let me go” tôi luôn thấy buồn đau đáu. Buồn vì chính câu chuyện và buồn vì những sự thật bên ngoài câu chuyện. Người đưa tôi đến với Never let me go là mà 1 người tôi từng rất quý trọng. Nhưng có lẽ ngay cả việc tôi tìm đọc đến cuốn sách này người đó cũng không hề biết. Và bây giờ tôi sợ chạm vào quá khứ cùng với người đó. Sẽ chỉ có những ảo tưởng mờ hoặc trong trí nhớ, sẽ chỉ là những tưởng tượng 1 chiều, về sự chân thật và 1 thứ gì đó đáp trả. Tôi không hối hận vì đã để mình bị lôi vào cuốn sách này.
“I come here and imagine this is the spot where everything I’ve lost since my childhood has washed up… I tell myself if that were true, and I waited long enough then a tiny figure would appear on the horizon across the field and gradually get larger until I’d see it was Tommy… He’d wave and maybe call… I don’t let the fantasy go beyond that. I can’t let it… I remind myself I was lucky to have had any time with him at all… What I’m not sure about is if our lives have been so different from the lives of the people we save. We’re all complete. Maybe none of us really understand what we’ve lived through, or feel we’ve had enough time…”
Đây chỉ là một mảng kí ức. Quá quan trọng đến nỗi tôi luôn phải tự nhắc mình mỗi ngày, để không thể quên.



Comments
Post a Comment