Loại.
Mình là 1 người thích mọi chuyện đơn giản. Mình thích cười. Mình không thích trách nhiệm. Mình thích sống 1 cuộc đời vô lo, mà có lo thì chỉ lo chuyện của mình thôi, không lo chuyện thiên hạ. Nếu tham gia 1 hoạt động từ thiện nào đó có thể giúp kĩ năng sống và kinh nghiệm của mình upgrade thì mình sẽ lo, wholeheartedly. Nói chung cái rễ phải bắt nguồn từ chính bản thân thì mới có thể làm mọi chuyện hoàn hảo và hoàn thành được. Mình có 1 cái tôi bự tổ chảng, từ đó sinh ra vị kỉ và ích kỉ, nhưng mình đếch quan tâm.
Bởi vậy mình không quan tâm khi có ai đó nói mình ít nói, vô lễ, kiêu ngạo hay coi thường người khác. Đó chẳng phải chuyện của mình. Đó chỉ là những ý kiến chủ quan của họ. Mình sống thì cứ sống. Thật đần độn khi đã từng cố gắng tìm hiểu tại sao họ lại nói như thế và điều chỉnh bản thân cho phù hợp với mọi thứ xung quanh. Thay đổi là chuyện bất khả kháng nhưng cũng là chuyện bất khả thi.
Có những người khi ở bên cạnh mình thấy mình là vua, trên cơ, cảm giác đầy tự tôn và kiêu hãnh. Mình mặc sức nói gì thì nói làm gì thì làm, không ai có quyền ý kiến ý cò mà tác động đến mình dc. Có những người khi ở bên mình lại thấy bị dưới cơ, nhỏ bé và vô dụng, những lúc đó mìh im. Im lặng và tìm cách leo lên.
Nhưng mình thích nhất khi ở bên những người có thể làm mình chính là mình. Thoải mái, nhẹ nhàng. Không phải cố gắng để là thứ gì đó hoa mĩ để bắt mắt họ, để lấy lòng họ. Quá an toàn đến nỗi chỉ muốn chui rúc trong đó. Họ không nhìn vào cái bề mặt, lúc họ nhìn thì chính là nhìn vào con người ẩn bên trong. Và mình thật sự thật sự biết ơn vì điều đó.
Đời lắm người. lắm thể loại. Loại nào cho vừa? Loại nào vứt đi? Loại nào để chưng?
Comments
Post a Comment