Day 23 - vội




Còn 20 ngày =p~

@-) Bùm bùm bùm @-)

Hình như mình sống vội thật rồi, càng lúc càng vội. nhưng vội là do ngoại cảnh tác động. không vội không được. vì việc vội nó là một lời hứa không break được. mà chán, muốn vừa vội vừa được lên blog thường xuyên. để blog một mình, sợ nó buồn sau này mình phải hối. 8-}

Nếu là vội thì theo lẽ nên post một bài của Xuân Diệu nhưng ông XD không phải "sở" của mình nên chọn thơ Olga. thơ tình. sướt mướt. nhưng hay. hehe.

" Những đàn sếu bay qua. Sương mù và khói toả.

Mátxcơva, lại đã thu rồi!

Bao khu vườn như lửa chói ngời

Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ

...

Những tấm biển treo dọc trên đại lộ

Nhắc ai đi ngang, dù đầy đủ lứa đôi

Nhắc cả những ai cô độc trong đời

"Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng!"

Ôi trái tim tôi, trái tim của một mình tôi

Đập hồi hộp giữa phố hè xa lạ

Buổi chiều kéo lang thang mưa giá

Khẽ rung lên khuôn cửa sáng đèn

ở đây tôi cần ai, khi xuôi ngược một mình,

Tôi có thể yêu ai, ai làm tôi vui sướng:

"Tránh, đừng động vào cây, mùa lá rụng!"

Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi!

...

Nếu không có gì ao ước trong tôi

Thì có nghĩa chẳng còn gì để mất!

Anh từng ở nơi đây, từng là người thân nhất

Sao phút này làm người bạn cũng không?

Tôi chẳng hiểu vì sao, cứ ngùi ngẫm trong lòng

Rằng tôi đã phải xa anh vĩnh viễn...

Anh - con người không vui, con người bất hạnh

Con người đi cô độc quá trên đời!

Thiếu cẩn trọng chăng? Hay chỉ đáng nực cười?

Thôi hãy biết kiên tâm. Mọi người đều phải đợi...

Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi

Cơn mưa rơi thầm thì lúc chia ly

Mưa tối rầm, nhưng ấm áp nhường kia

Mưa run rẩy trong ánh trời lấp loá...

Anh hãy cố vui lên, con đường hai ngả,

Tìm hạnh phúc yên lành trong ấm áp cơn mưa!...

...

Tôi ra ga, lòng lặng lẽ như xưa

Một mình với mình thôi, không cần ai tiễn biệt.

Tôi không biết nói cùng anh đến hết

Nhưng bây giờ, còn phải nói gì thêm!

Cái ngõ con đã tràn ngập màu đêm

Những tấm biển dọc đường càng thấy trống

"Tránh, đừng đụng vào cây, mùa lá rụng!"

...

có ai thấy hay không? :)

Comments

  1. Until We Meet Again, Dear Blog.:) [exhausted =^=]

    ReplyDelete
  2. Cơn mưa rơi thầm thĩ lúc chia tay.
    thầm thĩ có bao hàm cả một chút dai dẳng, và hơn hết là nỗi buồn đến trĩu nặng, nhói lên cay xiết ... để rồi như hạt mưa kia, rơi thõng vào thinh không, nhòa tan với bao nỗi lòng khác.
    "Tránh đừng đụng vào cây - mùa lá rụng!" cho tất cả các câu :| vì đó là biển báo mà :| Mà cậu biết không, vương quốc của ballet của tranh của thi ca Moscow ... đến cả việc nhỏ như vầy cũng cần biển báo ... và ngay cả biển báo đọc lên cũng đầy chất thơ rồi.
    Nhắn cả những ai cô độc trong đời.
    Tôi có thể yêu ai, ai làm tôi vui sướng?
    Nhắc suốt đường vẫn chỉ bấy nhiêu thôi!
    Thôi hãy biết kiên tâm. Mọi điều đều phải đợi
    Anh hãy cố vui lên, dù con đường hai ngả,
    Một mình với mình thôi, không còn ai tiễn biệt.
    Nhưng bây giờ, còn phải nói gì thêm?
    Pí cop từ bản nào mà nhiều lỗi vậy @_@
    tự dưng nhớ hồi nhỏ bị bắt học thơ =)) phải đúng cho đến từng dấu chấm lửng, chấm cảm =)) chưa học xong là chưa ăn cơm =)) mà bài nào cũng dài như heo =)) như bài này là còn ngắn đó =)) haha nhớ quá =))

    ReplyDelete
  3. ua, sao title hok fai la Day 23 - ... zay :d
    tao do' h doc tho von^' k0 hiu :">
    ah ma bai duy nhat tao hiu ngay tu lan 1st doc vao la bai "Lam anh" =)) den h van nho man man' 8->

    ReplyDelete
  4. có một người ngày tớ nhỏ đã hát ru mãi cho tớ nghe bằng bài này.

    ReplyDelete
  5. đâu cần hiểu, thấy hay là được. Vần điệu và nỗi buồn của nó cũng thoáng chạm vào lòng m rồi.

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Entry for June 30, 2009

Quảng cáo là chủ yếu

Yes!