Stairway to Heaven

Cuối cùng hắn vẫn là một đứa trẻ, ngây thơ cho rằng hắn có thể tùy tiện đi tới lui giữa quá khứ và hiện tại. Một khoảnh khắc xuất thần trong tâm thức của hắn, khi mọi lỗi lầm (không phải của hắn) và hiểu lầm (có thể của hắn) chẳng còn chút giá trị và người ta bước tới bắt tay vui vẻ hàn gắn mọi thứ, cái khoảnh khắc đó chơn dợn hắn làm những thứ không tưởng. Và thật đơn giản, hắn nghĩ, nếu hắn là bên bị hại, nếu hắn có thể bỏ qua và chủ động làm hòa, thì hà cớ gì phe kia lại từ chối. Vì vậy mà hắn thật ngây thơ.

Hắn không biết đứa trẻ trong mình còn tồn tại đến bao giờ. Nhưng thật sự hắn hồ nghi, đứa trẻ trong tất cả mọi người quanh hắn sẽ bao giờ bỏ họ. Thế rồi hắn trăn trở, tại sao họ lại có thể giấu đứa trẻ đó tốt đến vậy, trong khi hắn thì không?

Chân thật là ngu xuẩn?


Comments

Popular posts from this blog

Entry for June 30, 2009

Quảng cáo là chủ yếu

Yes!