Posts

Showing posts from December, 2012

wander.

Image
Extremely moody right now since I'm sleepy and the annoying music of next door is too loud again. I've realized this: I am too a loud music listener and i would appreciate if I have a place just for me for my loud GOOD (emphasized) music. I would love to be associated with the term "good taste in music" whenever mentioned. Another day wnadering alone. Freaking cold, I had my nose running all the while. Cold hands. I can't seem to type anything in proper manner :/

bệnh.

Winter-storm day. Tuyết chắc cũng phải đóng cao gần đầu gối. Không dám ra đường. Tối hôm qua thì đi vô đi ra nhà vệ sinh liên tục. Lần đầu bị bệnh sau 5 tháng ở một mình. 6 giờ sáng nay chính thức được đi ngủ an bình. 3 giờ chiều dậy. Mở mắt thấy trời âm u mờ mịt. Gió thổi điên cuồng. Tuyết phủ trắng khắp nơi. Không ai thèm ra dọn. Bụng vẫn khó chịu. Dậy nấu nồi cháo. Coi dự báo thời tiết rồi chính thức quyết tâm mai phải đi boxing week sale và mua đồ ăn về nấu. Vẫn còn đau bụng và khó chịu =,= Ở một mình riết thấy cái phòng như chuồng heo :))

dark stuff.

Is it normal for me to be mentally prepared for the news that my father has just slaughtered the whole family and I would have to go back to VN since he runs away with all the money? I sincerely hope the End of the World to be true because only like that would he die without me doing anything against the common norms and morals. This family has been nothing but a burden. I sometimes wish to walk away unencumbered like a prodigal and survive this world forgetting the fact that I did have a family. I wonder how other kids are brought up? In normal scenarios with normal parents I mean? And by normal parents I mean the ones that actually listen and would not be so much of a douchebag? Someone that are worth looking up to and actually teach something helpful about this whole living shit kinda thing? I wonder if I ever have a family like that, would I stop being so pessimistic about living? Would I stop thinking about suiciding matters and murdering matters? I swear, the dreams where...

:/

Everyone is making a ruckus over Christmas... I only hope End of the World to be true...

phải chăng.

Chợm nghĩ nếu mình sống trong một thế giới có superhuman, superpower và ma thuật, có lẽ mình sẽ sống một cách yêu đời hơn? Nếu mình thật sự là một pháp sư hay hiệp sĩ, phải chăng mình sẽ nhận ra nhiều thứ để sống hơn là nhiều thứ để chết? Phải chăng mọi thứ sẽ thú vị hơn và sẽ có nhiều cuộc gặp gỡ chia tay đáng nhớ hơn? Phải chăng mình chỉ là một thứ chất lỏng vô định hình, một hình khối được nặn ép từ cát? Nếu không có một lực ép nào từ bên ngoài hay một lực hút nào từ bên trong, mình sẽ tan tành chẳng còn là gì cả? Phải chăng mình không còn nhận thực được mình là ai trên Trái Đất này? Phải chăng, phải chăng, phải chăng, có quá nhiều câu hỏi. Rồi mình lại tự hỏi, với 2 con mắt to tròn , và cái đầu mở hết cỡ: phải chăng... phải chăng... nếu mình ước đủ, mình có được đưa tới một thế giới tồn tại pháp thuật không? Rồi lại nghỉ, ước chẳng bao giờ là đủ, chẳng bao giờ chỉ có ước mà thành chuyện được, mình còn sống bao lâu để chờ được ngày phép thuật đến trong cuộc đời này?