Posts

Showing posts from July, 2012

Báo cáo về cuộc sống trôi dạt xuyên lục địa

Image
Post đầu tiên viết từ một lục địa khác. 1 tuần rồi hen. Đây là cái tuần mình đi bộ nhiều nhất trong suốt 20 năm qua sống trên đời. Phải tỏ lòng biết ơn vô hạn đến cái xứ đường to đất dài này vì nhờ đi bộ hình như cái bụng mình nó xẹp bớt :]] Cuộc sống không đơn giản, nhất là khi ở gần họ hàng. Trong 1 tuần mình xách hành lý đi qua lại được 3 ngôi nhà rồi đó nga. Dorm thì k cho mình ở vì nhỏ roommate chưa vô nên cứ tung hứng mình qua lại giữa bác-dì-bà rồi bà-dì-bác. Cứ gọi là ăn nhờ ở đậu mà da mặt nó cứ dầy ra :> Có ai muốn xem hình đường phố ở đây không? Mình không thích up lên fb =___= up lên đây vài tấm rồi bắt đầu kể chuyện đi ăn bún bò nga. Quán bán Poutine, trên lầu bán crepe Poutine là khoai tây chiên trộn 1 thứ sốt j đó và covered in cheese. Ăn ngán lặc lè. Bác thì cứ quảng cáo là ngon lắm =.= Đi ra Old Port Ở đây ngta chơi rollerblade, skateborad và inline-skate rất nhiều. 10h đêm cũng có ng ra dg chơi :]] Bus màu tím hồng X...

Xem bệnh.

Nhân vài ngày ngắn ngủi còn lại, tranh thủ thời gian hôm nay tui đi kiểm tra tổng quát để triệt gọn bệnh tật còn dư trong người. Và đây là đơn chẩn BS đưa cho tui: 1. Triệu chứng : khi đi chơi chung với 1 nhóm mình có xu hướng bị hyper và nói nhiều+cười lớn tiếng.     Chẩn bệnh : đây là biểu hiện của việc bạn đang rất vui khi được gặp nhiều người nhưng thay vì ngoài miệng cứ liên tục nói : "Vui quá! Vui quá" thì bạn lại có cách biểu hiện mừng rỡ như con chó đang ngoáy tít đuôi loăn xoăn vì bị nhốt trong cũi lâu ngày mới được chạy chơi ngoài trời. 2. Triệu chứng : khi coi phim ma chung với nhiều người thường có xu hướng la lớn tiếng nhất và la trc khi cả ma xuất hiện.     Chẩn bệnh : vẫn là đang hyper quá mức, dư năng lượng cần nơi xả nên giải tỏa qua đường miệng. 3.  Triệu chứng : rất ít nói khi mọi người xung quanh đang bàn bạc đến một vấn đề và nó đang đi theo hướng bản thân phản đối      Chẩn bệnh : lầm lầm lì lì qua...

Hồi ký qua những câu văn dở tệ.

Image
Một ngày đẹp trời như t7, mình dung dăng dung dẻ tắm rửa thay đồ chuẩn bị vi vu quán cà-phê nào đó rồi thư thả đọc cho hết Metamorphosis  thì mẹ gọi lại: "Không đi chơi đâu hết!" rồi dúi tiền vào tay "Ở nhà làm bánh đi". Điều kì cục nhất trong những thứ mình vừa kể là chuyện mẹ áp dụng chiêu dụ con nít với mình. Kiểu như người ta dúi vô miệng đứa nhỏ cây kẹo để nó nín khóc. Dù sao thì, vì hiện tại rất muốn thử Japanese cotton cheesecake nên mình đã tìm công thức về làm. Điều vui vẻ ở đây là ban đầu mình định là Japanese cotton SPONGEcake, công thức tìm được trên savorydays nhưng sau đó lên google công thức Japanese cotton cheesecake (tên dài dòng quá) thì kokotaru tình cờ nằm đầu tiên trên trang kết quả. So sánh qua lại thì 2 bánh này giống nhau trừ việc cái cheese cake thì có... cheese. Và còn một 1 việc rõ rành rành nữa là SavoryDays hướng dẫn làm chi tiết hơn. Từ đó có thể hiểu bạn làm bánh cứ copy paste qua lại giữa 2 trang để đc cái công thức cheesecake cuối ...

Đừng ăn thứ làm bạn đau bụng

Có người thích những thứ dễ hiểu. Thứ gì đó trôi tuồn tuột vào bụng dễ như cháo thịt băm hay truyện Nguyễn Nhật Ánh. Không có gì lấn cấn, không có xương để nhằn, không có đậu phộng nhai lộp rộp, không có ớt hít hà. Chỉ là gia vị nêm nếm vừa, thơm thoang thoang thoảng, nuốt vô bụng vẫn còn chút gì đó tựu lại trong vòm miệng. Có người thích những thứ thật phức tạp và đầy triết lý như gan ngỗng vỗ béo áp chảo sốt chanh dây hay truyện Franz Kafka. Bao nhiêu là gia vị, ẩn ẩn hiện hiện như có mà như không. Thịt heo thị lại gói trong da gà, thịt bò thì lại gói trong mỡ heo. Nước dùng thì phải ninh 2,3 lần, mỗi lần lại nêm nếm, thêm bao nhiêu, bớt bao nhiêu, chắt bớt cái này lại một tẹo cái kia. Lộn xộn lung tung. Ăn, đôi khi chẳng phải ai cũng phân biệt được: đây là cao lương mỹ vị đây là quán xá lề đường. Tui cũng là người thường thôi. Coi như tui là một người đầu bếp vậy. Không phải ai cũng ăn hạp món tui nấu. Ừ thì có ngày hứng lên tui ra chợ vứt cả một đống tiền đó xách thịt bò về làm...

Ngọn gió bay.

Đi, thứ mình tiếc rẻ nhất là bộ truyện tranh. Đọc lại Basara, nghĩ tới chuyện sau này không có 25 cuốn này sẵn sàng trên kệ để đọc mỗi khi buồn hay depressed nữa thấy lòng bồn chồn. Kiểu cảm giác mỗi lần nhìn hình con Na, muốn ôm nó mà không thể được. Đang download ebook và anime nhưng mà sách cầm tay đọc vẫn là thoải mái và thỏa mãn nhất. Cái tên "gió bay" cũng từ 1 nhân vật trong truyện này mà ra. Tự do như cơn gió, không gì trói buộc được. Không đứng về phía ai, nhưng là bạn của tất cả. Xin lỗi thật ra thì bản thân mình không bao dung đến vậy nhưng mình thích cái tên này. Ngọn gió bay màu xanh hồ điệp Ageha. Sao này sẽ nuôi 1 con cú.

I eat

Image
cũng không nhiều lắm, hôm nay up hình thôi Pasta hải sản làm ở nhà bạn Gà. Mudpie extravaganza ở nydc. Ngọt kinh khủng. Ăn như ăn đường từ hũ í 8-} Pick Me Up ở nydc. Tiramisu version của các bạn ấy. Ăn ngon. Chocolate orange pound cake - homemade. Còn ổ nữa đang trong lò. Bò lúc lắc bố mua về sau khi nhậu nhẹt. Hình nhìn hơi vẹo cổ :"] Choc-orange pound cake with pear and vanilla wafer stick Orange bites version Chocolate souffle homemade Crack it up, pour in a little dark chocolate sauce Và chén sạch tới đáy Buồn buồn thì làm bành với mẹ là giải tỏa hết (vì la hét nhiều quá mà)

And what she did was

So what I did was con chuột usb tự nhiên không chạy. Hoảng hồn lò dò lên tham vấn tiến sĩ Google rồi kêu bác Norton ra quét dọn máy coi có sinh vật lạ nào không. Thử hết cách, đập em nó lên bàn 2, 3 lần (khoảng cách từ chỗ đập đến mặt bàn là độ 5cm) vẫn không được. Ngồi thở dốc. Lấy pin em nó ra, nhẹ nhàng moi cục pin remote máy lạnh lắp vào.... A, đã hoạt động bình thường. Thương tiếc cầm em nó lên nhỏ nhẹ "xin lỗi nha". Tui là tui phải đi khám bác sĩ thần kinh sớm. 2 tuần trước ngày đi, mẹ đột nhiên cho chở trên xe máy. Không có "mày đi nguy hiểm lắm", không có "mày quăng tao xuống đường thì sao", mấy ngày nay vi vu khá nhiều nơi. Hôm qua đi ăn bánh tráng phơi sương Hoàng Ty. Bò mỡ chài ngon mà làm đầy bụng quá. Bánh canh gạo tự làm ngon. Bánh tráng Trảng Bàng phơi sương lần đầu trong đời ăn ngon kì lạ. Có cái thứ lá chua chua hăng hăng, món gì cũng cuộn vô. Bảy tháng bảy năm hai nghìn không trăm mười hai.