It looks like rain
Định ra sân tưới cây mà trời mưa.
Trời mưa.
Mưa lúc nào cũng làm mình thấy chờn chợn, chắc vì hồi xưa chuyện vui buồn của mình hay gắn với mưa, hay vì hồi ấy thời tiết còn chưa chơi nhau như bây giờ, mùa mưa kéo dài âm ỉ, ngày nào cũng có ít nhất 1 cơn mưa kéo qua.
Mình nhớ buổi chiều dầm mưa đi gửi thư chúc mừng sn cho 1 người bạn. mà chẳng phải mưa thường, mưa giông là đằng khác, nước ngập nửa bánh xe, đi ngược chiều gió bị nước tát vào mặt tơi bời. Đầu xe cứ phải gọi là không sao thăng bằng được, mắt kình nhòe nhoe nhoét vẫn cố cắm đầu đi đến bưu điện. Chuyện đó cũng chẳng còn vui như khi nhận dc tn cảm ơn vì người đó dù sao cũng luôn quên sn mình và hiện giờ đã gần như "không tồn tại" nữa.
Rồi, nhắc đến đó, tự dưng lại nhớ về những mối quan hệ của 6,7 năm trước. Những người không phải thân nhưng là những người tốt, luôn cởi mở với mình và cho cái cảm giác "dù có bao nhiêu thời gian trôi thì khi gặp nhau vẫn hồ hởi cười nói không ngượng ngập". Một người bạn sinh cùng tháng, nhà cùng quận, ngày mẹ nó mất mình cũng buồn thay cho, vậy mà mỗi khi nhắn tin hỏi thăm hay rủ đi chơi chẳng bao giờ thấy trả lời. Vừa trở lại trên màn hình điện thoại đã mở miệng ngay "Giúp tớ việc này được không?". Một người giáo viên mình đồ rằng rất thương học trò, đặc biệt gần gũi với mình; một người giáo đã thẳng thừng mắng "Mày điên à" khi mình bỡn cợt hỏi "Cô ơi sau này cô có quên tên con không ha?". Rồi chỉ 3 tháng sau nhắn tin không trả lời gọi điện không bắt máy. Cô bị bệnh mình thật sự muốn đi thăm nhưng vẫn là không thể liên lạc được. Từ lúc hay tin tuần nào mình cũng cố liên lạc nhưng chẳng lần nào thành công. Cứ tưởng cô chuyển nhà chứ? Cứ tưởng cô đổi số điện thoại chứ? Thật là ngây thơ. Lớp phó học tập bảo: "Cô vẫn liên lạc với Nhi thường xuyên mà?". Hay một người bạn nữa lần nào mình nhắn tin hỏi tuyến xe buýt cũng trả lời 1 câu "Ai vậy?".
Mình không biết đã làm gì để bị đối xử như vậy hay là vì cả đống người đó thực chất chưa từng coi mình là bạn. Hay chỉ vì mình suy nghĩ quá nhiều? Hay vì mình soi xét quá mức vào hành động, lời nói của người khác?
Nghi ngờ nhiều như vậy, mình chẳng còn thấy buồn khi suy nghĩ về những chuyện đó. Chỉ cười khẩy "khà khà" rồi ném chúng vào 1 cái hộp quăng vào nơi sâu nhất trong bộ nhớ của não, hi vọng một ngày cái hộp bị virus ăn mất.
Mưa đã dứt từ lúc nào... :)
Trời mưa.
Mưa lúc nào cũng làm mình thấy chờn chợn, chắc vì hồi xưa chuyện vui buồn của mình hay gắn với mưa, hay vì hồi ấy thời tiết còn chưa chơi nhau như bây giờ, mùa mưa kéo dài âm ỉ, ngày nào cũng có ít nhất 1 cơn mưa kéo qua.
Mình nhớ buổi chiều dầm mưa đi gửi thư chúc mừng sn cho 1 người bạn. mà chẳng phải mưa thường, mưa giông là đằng khác, nước ngập nửa bánh xe, đi ngược chiều gió bị nước tát vào mặt tơi bời. Đầu xe cứ phải gọi là không sao thăng bằng được, mắt kình nhòe nhoe nhoét vẫn cố cắm đầu đi đến bưu điện. Chuyện đó cũng chẳng còn vui như khi nhận dc tn cảm ơn vì người đó dù sao cũng luôn quên sn mình và hiện giờ đã gần như "không tồn tại" nữa.
Rồi, nhắc đến đó, tự dưng lại nhớ về những mối quan hệ của 6,7 năm trước. Những người không phải thân nhưng là những người tốt, luôn cởi mở với mình và cho cái cảm giác "dù có bao nhiêu thời gian trôi thì khi gặp nhau vẫn hồ hởi cười nói không ngượng ngập". Một người bạn sinh cùng tháng, nhà cùng quận, ngày mẹ nó mất mình cũng buồn thay cho, vậy mà mỗi khi nhắn tin hỏi thăm hay rủ đi chơi chẳng bao giờ thấy trả lời. Vừa trở lại trên màn hình điện thoại đã mở miệng ngay "Giúp tớ việc này được không?". Một người giáo viên mình đồ rằng rất thương học trò, đặc biệt gần gũi với mình; một người giáo đã thẳng thừng mắng "Mày điên à" khi mình bỡn cợt hỏi "Cô ơi sau này cô có quên tên con không ha?". Rồi chỉ 3 tháng sau nhắn tin không trả lời gọi điện không bắt máy. Cô bị bệnh mình thật sự muốn đi thăm nhưng vẫn là không thể liên lạc được. Từ lúc hay tin tuần nào mình cũng cố liên lạc nhưng chẳng lần nào thành công. Cứ tưởng cô chuyển nhà chứ? Cứ tưởng cô đổi số điện thoại chứ? Thật là ngây thơ. Lớp phó học tập bảo: "Cô vẫn liên lạc với Nhi thường xuyên mà?". Hay một người bạn nữa lần nào mình nhắn tin hỏi tuyến xe buýt cũng trả lời 1 câu "Ai vậy?".
Mình không biết đã làm gì để bị đối xử như vậy hay là vì cả đống người đó thực chất chưa từng coi mình là bạn. Hay chỉ vì mình suy nghĩ quá nhiều? Hay vì mình soi xét quá mức vào hành động, lời nói của người khác?
Nghi ngờ nhiều như vậy, mình chẳng còn thấy buồn khi suy nghĩ về những chuyện đó. Chỉ cười khẩy "khà khà" rồi ném chúng vào 1 cái hộp quăng vào nơi sâu nhất trong bộ nhớ của não, hi vọng một ngày cái hộp bị virus ăn mất.
Mưa đã dứt từ lúc nào... :)
mày sống thiệt là sâu sắc, tao làm bạn với mày và thấy bản thân thiệt là nhục nhã khi mà tao luôn làm lơ với người quen cũ, ra đường gặp nhau tao chả bao giờ chủ động chào đâu, đơn giản là vì tao sợ bị giống như mày vậy, tao sợ bị ngta quên mất, chẳng còn nhớ mình là ai, trong khi mình lại nhớ rất rõ về họ.
ReplyDeletem nghĩ vậy là sâu sắc hả? cách đây mấy năm nó làm t bị stress bh thì t sống giống kiểu của m á, làm lơ =D
DeleteCái chuyện cô giáo kia làm c sốc quá đi. Khi cô nói vậy mìh cứ nghĩ là thật lòng lắm í.
ReplyDeleteHmm c ko hay nói chuyện "hẹn ước" xa xôi kiểu BFF này nọ, tại thấy là ừ thì chơi với nhau thân lắm vui lắm, nhưng cái thời đó nó là nthế đó. Sau này xa nhau ko còn đc như vầy. Nó k fải là đứa mà tối ngày có chuyện j mìh cũng hú nó. Như kiểu những con đường đi chung giờ rẽ về muôn ngả khác nhau. Gặp lại, thấy cũng xa lạ, ngại ngần (dù những ký ức đẹp đẽ hồi xưa còn nguyên).
Sau này những ngả đường vòng lại rẽ chung về một lối, thì may ra...
À mà, 3 cái câu chuyện c kể đều là có thật và c đã gặp hết đó :)
DeleteT van coi m la ban. At least theory no' la vay con practice thi t chua ro~ lam.
ReplyDeleteM la 1 trong nhung symbol of security cua t. Qua viec ngay nao t cug to tinh voi m, lam t cam thay yen tam hon la it ra t van con 1 nguoi de to tinh.
Viec lam dau tien sau khi t ve Vn do la noi me t cho t qua nha m. Lan sau t ve thi t k con m o do de ma la het hu' tru gi` gi` do nua roi. Anyway t nghi~ la t van se~ qua nha` m ma chao` me m roi sau do di dzia khoc hu hu. Nghi~ den thoi ma nuoc mat t muon trao ra luon roi.
T ko biet noi sao nua m oi. Moi nguoi chi co 1 it capacity nhat dinh thoi. Neu ma care cho nhieu nguoi cung 1 luc qua se bi overloaded. Tiec la minh select them to be friends nhung ho ko nghi vay. Ho chon nhung nguoi khac. Au tren doi no la nhu vay.
Nhieu luc t mun/ ket than voi ai do t phai coi ro~ xem la nguoi ta co y dinh ket than voi t truoc ko cai da~ (de khoi hut hang~ m) Nhung~ nguoi luc nao cung to ve social o^m dc ca the gioi nay vao long la nhung con nguoi qua tu man~ tu kieu va bi benh tuong bo...
M nho' la m co' noi neu nhu ai do attack t thi t se~ chu dong rut lui ko lien quan j den nguoi do nua ko? uh t thay hinh nhu neu t thay nguoi do insecure xiu la t give up thoi. Khoi waste time. Tat nhien la neu m attack t thi t se consider lai moi thu, li do roi objective cua m nay no. Con may nguoi dang o vong xet tuyen thi failed nhanh, gon, le... (T thay tinh t vay nen t moi ko co nhieu ban m)
T cung la 1 trong nhung dua "bi chui" o tren. Ko phai la doi voi m nhung may dua ban khac. T da~ nhieu lan quen ten, gap mat van tuoi cuoi roi roi noi nang ho hoi. Thuc chat thi t ko coi nhung nguoi do la ban m... Chi la nguoi quen thoi. De la ban t nghi~ can nhieu hon nhung lan xa giao don thuan...