Star Catcher

Có những thứ, tự tin dỗ lòng rằng mình chẳng thế nào quên được vì chúng đặc biệt quá mà.

Không muốn phải tự nói rằng: tôi là con máu lạnh, thiệt tình là chẳng còn nhớ gì cả. Thiết nghĩ có nói cũng có mấy ai tin, phải được chứng kiến tận mắt, dội 1 gáo nước lạnh vào mặt rồi người ta mới ngạt thở thốt lên trong kinh ngạc.

Cũng có thể vì cơn buồn ngủ làm bản thân chợt quên đi trong vài phút vài giây? Kỉ niệm, quan trọng là cái cảm xúc đi liền. Nếu chỉ nhớ về sự việc thì chẳng khác nào một tay nhà báo một gã phóng viên đang đứng từ xa chụp ảnh ghi tin. Phải có cảm xúc mới thành người trong cuộc được. Không phải kẻ đứng ngoài lề mà kể chuyện.

Mà,

số mình xem ra là số kể chuyện.


Các bạn cứ việc ngồi đó than thở cuộc đời các bạn khổ đi, tôi thì thấy cái khổ nhất là kí ức cứ bị xóa dần dần. Nếu chỉ có kí ức bị xóa thì còn đỡ. Cả cảm xúc cũng bị mất luôn. Mất trắng theo thời gian. Bi kịch. ? . *cười*

Rồi thì mỗi năm sẽ vẫn có những người ngồi ôn lại, rồi thì sẽ vẫn có những bảo tàng kỉ niệm đâu đó nằm len lỏi giữa chúng ta. Nhưng tôi muốn có 1 thứ của riêng mình. Còn chút gì để nhớ. Một cái hộp be bé để mỗi khi giông gió bên ngoài căng lên thì lại chạy vào cái chòi bí mật mở nó ra mà ngắm nghía. Giống như ăn một vì sao rơi ấy. Nuốt tất cả chúng vào bụng rồi thì thanh thản ngủ một giấc, ngày mai lại kiên cường xông pha.


Không thể lừa đảo thời gian được. Một kẻ đáng gờm.



Comments

Popular posts from this blog

Entry for June 30, 2009

Quảng cáo là chủ yếu

Yes!