I miss...

Đột nhiên nhận ra mình nhớ nhiều người lắm.

Khi mà tách bạch "chuyện đó" và "chuyện đó" ra thì rõ ràng là mình thích những con người đó thật, không cần có "cái đó" bọc ở ngoài hay 1 lí do biện bạch nào. Đúng thật trường cấp 3 [đối với mình] là nơi mình gặp được khá nhiều trong số những người tốt ít ỏi trên thế giới. Bằng chứng là đại học không khác gì cái thùng, rác lẫn kim cương. Kim cương thì ít mà rác thì nhiều vô số kể. Cuộc đời mình sau này nếu nhớ lại cái thời ĐH ở VN chắc sẽ liên tưởng ra 1 bát nước ốc nhạt thếch.

Sao mà mình lại waste cái thời gian đẹp nhất 1 cách lơ đễnh như vậy nhỉ?

Muốn chơi đá cầu :(

Comments

Post a Comment

Popular posts from this blog

Entry for June 30, 2009

Quảng cáo là chủ yếu

Yes!