Đông
Tiếng trẻ con khóc ré lúc trời còn tờ mờ làm gã tỉnh giấc. Gã mở mắt và nhận thấy mình không còn nằm trên chiếc giường đệm cứng lạnh ngắt nữa. Gã đang nằm dưới sàn, cuộn tròn cơ thể được bọc chặt trong miếng vải sần sùi vớ được trong chậu đồ chưa giặt, đầu gối lên 2-3 quyển sách bìa mỏng gã mang theo trong suốt cuộc hành trình của mình. Lò sười đã tắt ngấm từ bao giờ, vậy mà gã chẳng hề thấy cái lạnh như dao găm đâm vào từng thớ thịt mình. Có lẽ những cơn ác mộng ướt đẫm mồ hôi đã cướp đi cảm giác hiện thực trong não gã. Gã mở mắt, đầu óc tỉnh táo lạ kì, nhớ lại giấc mơ vừa rồi với một cảm giác khó chịu dâng lên ở ngực. Gã đứng dậy, mắt đảo quanh căn phòng với một tay bịt chặt miệng, cuối cùng thì vớ lấy cái lọ hoa rỗng và nôn vào đó. 2 ngày không ăn gì ngoài nước hoa quả khiến gã nôn ra một thứ nước nhầy nhầy màu cam và bụng gã lại trống rỗng. Gã đứng đó nhìn cái lọ hồi lâu. Phải chăng bây giờ tâm trí gã cũng chỉ một màu, như thứ nước gã vừa nôn ra?
Gã nhìn chằm chằm vào cái gương trong nhà tắm, cố thuyết phục bản thân gã đàn ông râu tóc lổm chổm với hốc mắt thâm quầng và hai gò má hóp lại trước mặt chính là mình. Không thể tin được thời gian đã đối xử với gã như thế nào, và cả sự buông xuôi của gã cũng thật độc ác. Gã dành ít thời gian tỉa tót lại tóc và râu. Gã băn khoăn không biết có nên cạo sạch cái đầu như đã làm với cái cằm tua tủa. Nhưng cuối cùng gã cũng chỉ cắt gọn lại. Gã thấy mình lại mới, như ngày đầu tiên gã bắt đầu cuộc hành trình dài này, với ít da thịt hơn. Gã vặn nước vòi sen. Thứ chất lỏng lạnh ngắt kì quái tuôn xối xả lên đầu gã. Gã đứng đó cho nó tra tấn mình. Để thứ nước đó đóng băng mọi thứ trong đầu gã, đóng băng đôi chân để gã không bước lùi nữa, đóng băng đôi mắt để gã thôi hoài niệm, đóng băng hai bàn tay để gã không bao giờ đưa chúng lên ôm khuôn mặt méo mó của mình nữa. Thứ nước đó có thể giết gã, trong một sáng mùa đông lạnh buốt mờ giăng sương mù ở Luân đôn. Và gã chưa muốn chết, không có lí do gì để gã chết ngay bây giờ, chưa đến lúc. Vậy là khóa vòi nước lại. Một hành động đơn giản thế thôi, nhưng nếu sơ suất vặn ngược, có lẽ gã sẽ thật sự chết đông. Nhanh chóng, gã tuồng những mảnh vải ướt nhẹp ra khỏi người mình rồi choàng lên những thứ sạch sẽ và ấm áp hơn. Gã đã chuẩn bị chúng từ ngày đầu: 1 chiếc áo thun 1 chiếc quần jean đôi tất dầy màu đen ấm áp 1 chiếc áo khoác đệm bông phía trong, cũng thật dầy và ấm. Và đôi giày quen thuộc. Tất cả đều ngay ngắn tinh tươm và thơm một mùi hương dịu nhẹ từ cửa hàng giặt sấy tự động. Gã đã chuẩn bị chúng với sự cẩn thận của 1 người sắp chết chăm chút cho tờ di chúc cuối cùng.
Cánh cửa đóng sầm phía sau lưng gã.
Gã đặt những bước đầu tiên xuống nền tuyết phủ dày con đường rộng thênh dẫn ra khỏi ngôi làng im lìm buổi bình minh. Gã thấy như bàn chân mình đang bị tuyết nuốt lấy, rồi lại nhổ toẹt ra, để đó những cái hố cạn be bé lỗ chỗ khắp mặt tuyết. Cái lưng cô độc giấu trong áo khoác dày cộm của gã xa dần những cánh cửa yên bình trang trí bằng vòng hoa nho nhỏ, những cây thông xanh rì đội tuyết. Gã bỏ đi.
Chưa bao giờ gã tiếp tục hành trình trong một ngày Giáng sinh. Gã ghét ngày lễ này. Ghét những dây đèn mắc đầy nóc những căn nhà và ánh sáng xanh đỏ chớp tắt liên hồi. Gã ghét những hàng thông xanh rì bị cưa về làm vật dụng trang trí, được mắc đèn và cũng bắt đầu chớp tắt. Gã ghét sự ồn ã khi mọi người tụ họp. Gã ghét nhìn vào cửa sổ những căn nhà ụ khói món gà nướng và tiếng trẻ con hoan hỉ lon ton chạy khắp nơi. Gã sợ nghe thấy tiếng chúng đang cười gã, nhắc gã nhận thức được sự cô độc đang bủa lấy.
Gã một mình.
Gã đi thật nhanh, không ngoảnh đầu lại.
Gã ghét ngày Giáng sinh.
Gã sợ.
Gã đến mỏm núi. Đến đường cùng. Gã ngẩng đầu lên và nhìn thế giới nhỏ xíu dưới chân mình. Đâu đâu cũng những ánh đèn chớp tắt. Tại sao gã lại ra khỏi cái ổ an toàn của mình vào ngày hôm nay? Tại sao lại là ngày Giáng sinh, ngày mà gã sợ? Gã không hiểu nổi. Gã chỉ thấy muốn đi. Đến lúc gã phải đối đầu với nỗi sợ này rồi chăng?
Có gì trong gã đang gào thét đòi được giải thoát. Gã không thể cứ chạy trốn mãi. Suốt đời gã đã chạy trốn. Gã đã không quay đầu để nhìn xem thứ gì đang đuổi theo mình.
Gã đứng trên mỏm núi và nhìn những ánh đèn chớp tắt. Nước mắt gã ứa ra. Tại sao gã lại sợ sự ấm áp này? Tại sao gã lại bỏ lỡ điều kì diệu này?
Gã không có can đảm nhìn lại. Phải chăng gã đã chọn đi sai một con đường chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của gã? Phải chăng chính cái bóng của gã đang đuổi theo gã? Gã để sự ấm áp của ngày Giáng sinh xé nát mình.
Gã không có lựa chọn. Gã đã lựa chọn một lần. Nếu lựa chọn đó sai, gã cũng không thể nào làm cho nó đúng nữa. Gã đã đi một hành trình dài và xa rồi. Gã đã bỏ lại quá nhiều rồi. Phía sau gã giờ chẳng còn gì nữa. Gã không cần nhìn lại. Gã quyết định tiếp tục đi về phía trước.
Gã quẳng ba-lô lên vai và tiếp tục cuộc hành trình của mình. Khỏi mỏm núi đó. Khỏi ngày Giáng sinh. Khỏi những suy nghĩ mà cả đời gã chạy trốn.
Để đến với một điều tuyệt vời hơn. Có lẽ?
Comments
Post a Comment