Đông
Tiếng trẻ con khóc ré lúc trời còn tờ mờ làm gã tỉnh giấc. Gã mở mắt và nhận thấy mình không còn nằm trên chiếc giường đệm cứng lạnh ngắt nữa. Gã đang nằm dưới sàn, cuộn tròn cơ thể được bọc chặt trong miếng vải sần sùi vớ được trong chậu đồ chưa giặt, đầu gối lên 2-3 quyển sách bìa mỏng gã mang theo trong suốt cuộc hành trình của mình. Lò sười đã tắt ngấm từ bao giờ, vậy mà gã chẳng hề thấy cái lạnh như dao găm đâm vào từng thớ thịt mình. Có lẽ những cơn ác mộng ướt đẫm mồ hôi đã cướp đi cảm giác hiện thực trong não gã. Gã mở mắt, đầu óc tỉnh táo lạ kì, nhớ lại giấc mơ vừa rồi với một cảm giác khó chịu dâng lên ở ngực. Gã đứng dậy, mắt đảo quanh căn phòng với một tay bịt chặt miệng, cuối cùng thì vớ lấy cái lọ hoa rỗng và nôn vào đó. 2 ngày không ăn gì ngoài nước hoa quả khiến gã nôn ra một thứ nước nhầy nhầy màu cam và bụng gã lại trống rỗng. Gã đứng đó nhìn cái lọ hồi lâu. Phải chăng bây giờ tâm trí gã cũng chỉ một màu, như thứ nước gã vừa nôn ra? Gã nhìn chằm chằm vào cái gương...