Posts

Showing posts from 2010

Đông

Tiếng trẻ con khóc ré lúc trời còn tờ mờ làm gã tỉnh giấc. Gã mở mắt và nhận thấy mình không còn nằm trên chiếc giường đệm cứng lạnh ngắt nữa. Gã đang nằm dưới sàn, cuộn tròn cơ thể được bọc chặt trong miếng vải sần sùi vớ được trong chậu đồ chưa giặt, đầu gối lên 2-3 quyển sách bìa mỏng gã mang theo trong suốt cuộc hành trình của mình. Lò sười đã tắt ngấm từ bao giờ, vậy mà gã chẳng hề thấy cái lạnh như dao găm đâm vào từng thớ thịt mình. Có lẽ những cơn ác mộng ướt đẫm mồ hôi đã cướp đi cảm giác hiện thực trong não gã. Gã mở mắt, đầu óc tỉnh táo lạ kì, nhớ lại giấc mơ vừa rồi với một cảm giác khó chịu dâng lên ở ngực. Gã đứng dậy, mắt đảo quanh căn phòng với một tay bịt chặt miệng, cuối cùng thì vớ lấy cái lọ hoa rỗng và nôn vào đó. 2 ngày không ăn gì ngoài nước hoa quả khiến gã nôn ra một thứ nước nhầy nhầy màu cam và bụng gã lại trống rỗng. Gã đứng đó nhìn cái lọ hồi lâu. Phải chăng bây giờ tâm trí gã cũng chỉ một màu, như thứ nước gã vừa nôn ra? Gã nhìn chằm chằm vào cái gương...

Goodbye.

Lại trở về cái thời kì thích tắt đèn tối thui mở máy tính lên và viết những dòng tự kỉ . Mình không phù hợp cho tình yêu. Bởi vì tình yêu không dành cho những kẻ hèn nhát. Mình không tin tưởng vào sự vĩnh cửu. Một trong những thứ không vĩnh cửu nhất mà mình biết là tình yêu. Mình không có niềm tin vào sự trường tồn mãi mãi. Tại sao cứ phải nói lời yêu nhau rồi cuối cùng tất cả đều tan ra? What goes up must come down. Không thể có chuyện yêu nhau hoài mãi được. Sẽ có một lúc hai người không yêu nhau nữa, không còn cảm giác cho nhau nữa. Đó có thể là chuyện lâu lâu thật lâu sau khi 2 người đã cưới nhau rồi, cũng có thể rất nhanh thôi, khi một sang tỉnh dậy và thấy mình chẳng còn yêu nữa. Mình không chịu nổi cảm giác đó. Khi mình nhận ra mình không yêu người mình đã từng yêu. Không yêu nhưng vì những mối ràng buộc nhất định, có lẽ người ta sẽ tiếp tục ở bên cạnh người mình đã từng yêu, cố ép bản thân “yêu lại đi” trong nỗi sợ hãi. Cùng đường Chịu đựng. Vậy còn gì là Yêu?...

Smile.

Ngộ.

Tôi tự hỏi khi bắt đầu viết lại như ngày xưa, tôi sẽ viết về thứ gì? Tôi không có lấy một chút cảm hứng, những thứ viết ra sẽ chỉ là đống rác rưởi gượng ép, cố vắt kiệt tâm óc mình để tạo nên một thứ gì đó đáng dc ng ta thưởng thức. Tôi không biết giờ mình có thể viết về điều gì nữa. Chả nhẽ lại viết về những game tôi dành hơn nửa số thời gian trong ngày đề download và chơi? Hay thời gian tôi lước qua những trang fb,? Hay là những khoảnh khắc ngồi trước máy tính như thế này và cảm thấy mình chán, cuộc sống chán, không còn gì để làm, chẳng khác gì xác chết? Nếu có thể chắc tôi sẽ viết về một ai đó, một ai đó làm tôi thấy đủ thú vị để tìm hiểu và đúc kết nên những con chữ miêu tả người đó. Và lại một lần nữa, tôi lười. Quá lười để lê lết cái thân này vào gốc rễ của ai đó. Không ai truyền cho tôi chút cảm hứng kì diệu nào, đủ để tôi làm nên một điều kì diệu. Thật kì lạ, khi đọc lại những thứ mình viết, tôi bỗng thấy có cảm hứng để viết. Không ngờ có những lúc mình viết dc như thế, những đ...

Outside the lines

The Moon actually is rising up. It’s neither round nor clear and has this color of yellowish. It stares at me through the windows, smiling and sympathizing. Sometimes I cannot go to sleep for the fact that I’m yearning for someone to talk to. Isn’t that reason for such insomnia just pathetic? I feel like crying now. There’s this scenario playing over and over again in my head whenever loneliness starts piling up inside my soul. That has been a cold winter night with snow falling down heavily and the ground’s covered in tons of freezing tiny snowflakes. Almost absorbed into the cold-hearted whiteness of the night is me, standing small under the big sky as if I could vanish into thin air at any moments. I was hurt, badly hurt, so hurt that my heart still writhes in agony now thinking about it. Someone has left me. And there I stand desperately calling for that person out of the hopeless darkness right before my very eyes. Nevertheless, all can be seen is snow, snow everywhere, as thoug...

Đêm

Và tôi ngồi đây, cảm thấy mình thật là tội nghiệp... Mất ngủ vì quá cần một ai đó để trò chuyện, lí do lãng nhách Đêm lại tới, một lần nữa