is there a soulmate, for everyone?...,
Tui bị hoang tưởng, dạng nặng. Sao tui biết hả? Thì chỉ là do tui biết thoai, tui biết, biết rõ, vậy mà vẫn không thể không hoang tưởng.
Tui hoang tưởng nhiều thứ, nhiều nhất là tui tưởng mình phải là một thứ gì đó trong lòng người khác. Tui tưởng tui là ally với bạn ấy, là người cùng lủi thủi trong bóng tối, là người cùng từ chối tất cả sự ảnh hưởng từ bên ngoài. Vậy mà giờ thì, tui hết ‘tưởng’ nổi, vì nó đã không còn như “tui tưởng” nữa.
Những người tui yêu thương thì dường như là turn a deaf ear to tui, những người tui dựa dẫm thì bất ngờ cho tui té cái rầm. Tui cũng không chắc, không biết mình có thể đứng vững tự thân không, nhưng mà biết sao dc, tui còn có ai đâu?
Dạo này tui cũng tìm cách học lại “cười”, cười lớn, cười điên loạn, cười ngu xuẩn, cười trẻ con. Thì, tự nhiên nhớ lại ngày xưa tui cười nhiều lắm, tui cười, cười thả ga, nên hok ai biết bên trong tui đang buồn bực cỡ nào. Dzậy mà hay, tui khoái cười kiểu đó, cười kiểu “giấu mình”. Ai buồn, mặc kệ. Ai trầm tư, mặc kệ. Ai lo lắng, ai suy nghĩ, mặc kệ. Tui cứ cười. Tui cười cho ra thây cha thằng đời, cười cho ra hết nước mắt. Dzậy là, tui lại cười đây. Thấy tui cười giỏi không? Không có giọt nước mắt nào rơi ra, phải không?
Tui đang cố làm cái gì khi mà ngay cả mảnh đất dưới chân, tui còn không đứng vững? Ôi, thế này thì có phải ng ta hay gọi là desperate không nhở? Nhở nhở?
Gần đây tui cũng thường ngâm nga giai điệu này. Tuy là tui biết sẽ không có ai tìm ra tui [ít ra là cho đến bây giờ], nhìn mà tui vẫn thấy muốn hát, muốn nói lên những câu này, với một ai đó, trong không trung chăng?
………………………………………………………………………………………………….
Lost and insecure
You found me, you found me
Lying on the floor
Surrounded, surrounded
Why’d you have to wait?
Where were you? Where were you?
Just a liitle late…
……………………………………………………………………………………………….....
Paranoid is beyond my control. Its beyond my control. Its in my blood. Its in my tears. Its in my everyday smile. Its surrounding me, with darkness.
Comments
Post a Comment