Búp bê ruy băng

Bố nàng là nhân viên kế toán trong bệnh viện X. Cái nghề không nói gì là cao sang lắm nhưng đủ để cả gia đình không chật vật. Ông thường đi công tác luôn, nhưng với nàng ông vẫn là người cha tuyệt vời. Cô tự hào về người đàn ông đó.

Mẹ nàng là một người nội trợ bình thường. Là một người mẹ luôn cằn nhằn mỗi khi con gái nằm ườn ra sàn mà không chịu đứng lên đi rửa nốt mấy cái bát dơ và lấy quần áo ra khỏi chậu giặt. Một bà mẹ điển hình, thương con với quan niệm duy nhất “thương cho roi cho vọt”.

Nàng có 2 chị gái, là những người bạn thân thiết luôn để nàng đi theo mỗi khi hẹn hò với chàng trai của mình.

Cuộc sống của nàng có thể gọi chăng là may mắn hạnh phúc hơn nhiều người. Một cuộc đời màu hồng trong sự bảo bọc săn sóc vô điều kiện.

Nàng tiếp tục sống như thế mãi tới năm 15 tuổi, khi nàng hiểu ra rằng xung quanh nàng không phải ai cũng đeo một cặp kính sơn hồng. Nàng hoảng hốt. Nàng giật mình. Nàng hổ thẹn cho cái lối sống quá đơn giản của mình. Nàng tìm cách học hỏi cái lối suy nghĩ phức tạp của người bạn ngồi kế trong lớp.

Khiếp! Sao người ta cứ phải làm đời rối rắm lên thế nhỉ? – nàng nghĩ.

Nhưng, cũng hay đấy chứ! Chứng tỏ rằng ta không “trống rỗng” như con búp bê trong tủ kính kia – nàng lại nghĩ.

Thế là nàng chuốt lại toàn bộ con người, từ hình dáng tới lối suy ngẫm.

Nói về hình dáng, từ khi lên 15 tuổi đến nay nàng đã trút bỏ được một số kí đáng kể. Và sau đó thì dù có cố gắng nhai ngồn ngộn hàng tá thỏi chocolate, nàng vẫn không thể làm mình trông đẫy đà lên một chút.

Công cuộc thay đổi tư duy mới là đáng nói.

Thay đổi à? Dễ thôi! Chỉ cần làm mình trông nội tâm lên một chút là được.

Xem nào, trước hết ta phải bỏ những thói con nít ngày xưa đi. Như là la ông ổng khắp làng xóm chẳng hạn. Chà, khó đấy! Từ nhỏ nàng đã quen thế rồi. Cứ có thứ gì không vừa ý, nàng sẽ lại la lên “cái gì?” với cặp mắt trợn ngược và đôi má phúng phính đỏ để phản đối. Bố nàng chưa từng được may mắn trải nghiệm nét biểu cảm đó ở nàng. Ông tin tưởng tuyệt đối con gái mình là thiếu nữ nhu mì nhất hành tinh, không thì cũng là nhất thế giới. Nhưng nàng thì biết rõ nàng khó có thể kiềm chế cảm xúc bản thân được, như con người điềm tĩnh ngồi cạnh. Nàng cũng không ngu ngốc tới độ cố thay đổi một thứ thuộc về bản ngã của mình, nên thôi. Nàng sẽ vẫn giữ lại thói xấu đó, xem như một biểu trưng đặc biệt cho nàng.

Ô là la, còn thói xấu nào nàng có thể thay đổi? Không, nàng nghĩ, chắc là không rồi. Con người ai chẳng có chút khuyết điểm, bởi thế người ta chẳng ai hoàn hảo cả. Mà nàng chắc chắn không hoàn hảo. Thế thì không cần mất công “bới lông tìm vết nữa”. Nàng muốn mau chóng mở đầu khóa học tư duy của mình ngay. Khóa học sẽ biến nàng thành một người hoàn toàn khác. Một cô gái trưởng thành, chín chắn với những suy nghĩ vững vàng, độc lập như kiểu “Pride and Prejudice” trong mắt của những người bạn đã quá quen, đã xưa cũ của nàng.

Người thầy không cần làm gì cả, chỉ việc “nói, nói và nói” để nàng học hỏi theo. Tuy có đôi lúc thầy nói nàng không hiểu được gì cả nhưng vẫn cố gắng lắng nghe, biết đâu sau này có cơ hội nói với người khác? Ô hô,hoá ra thế giới có nhiều thứ đáng để nghĩ đến thế. Nhưng đôi lúc nàng nghi ngờ không biết có cần thiết để phải phân tích sự việc kỹ càng đến thế? Thây kệ, lối đa nghi như thế không giúp được gì, hơn thế nó còn có nguy cơ phá hỏng những thứ nàng vừa học được.

Nàng tổng hợp những triết lý thu lượm được từ Marc Levy cộng với thói quen suy nghĩ vừa học được để tạo cuộc sống mới cho mình. Nàng sẽ sống như một người lớn, khi tuổi đã qua 16. Nàng cam đoan với bản thân cặp kính trên mắt nàng không chỉ còn mỗi màu hồng.

Khi nhìn thấy lá vàng rơi, nàng sẽ không quên thốt lên: “đẹp quá~” cùng với đôi mắt buồn lãng mạn. Tiếp theo nàng cũng không quên phải suy nghĩ đến những hình ảnh ẩn dụ khác xoay quanh chiếc lá lìa cành. Nó sẽ tạo cho nàng một sự lắng đọng nhất định trong tâm hồn, sẽ tạo nên một thói quen suy nghĩ từ đó cấy nên tính cách. Nàng nghĩ.

Người ta vẫn nhìn nàng như một thiếu nữ, một đóa tầm xuân xanh mơn tràn trề nhựa. Có trang trí thêm dây ruy băng và một tấm thiệp ghi đầy những lời đẹp đẽ, thanh cao.

Hôm nay, nàng cảm thấy mình đã thật sự là người lớn. Nàng không “con nít” nữa. Nàng là người biết sống tới tương lai, biết suy nghĩ về những điều lạc quan. Nàng không còn là con búp bê trong lồng kính nữa, nàng không trống rỗng. Ít ra, nàng cảm thấy thích tiểu thuyết Marc Levy.

Nàng đem theo niềm tự hào đó vào lớp.

¯¯¯

- Hôm nay trông cô không khác gì một con búp bê thắt nơ ngoài tủ kính – một người thốt lên khen ngợi.

- Cái gì? – nàng trợn ngược mắt, thét lên.

¯¯¯

Comments

  1. .G.N.T.B.M.T.N.T.N.T.C.M.B(xin dung co tim hieu y nghia :))

    ReplyDelete
  2. đây chỉ là một câu truyện hư cấu dc viết ra trong lúc ngẫu hứng. Nó hoàn toàn mang tính phiến diện và không hoàn toàn là con người thật của nguyên mẫu. Xin nguyên mẫu đừng phiền lòng và ai đọc xong thì đừng có làm rùm beng lên =p~

    ReplyDelete
  3. mày típ tục zík truyện 8->
    ờ, mà tao thấy có ng` fức tạp thì có ng` đơn zản, mày hén, bù trừ mờ :d. zới lại cái z` tự nhiên cũng hay hơn, ráng gượng ép chi cho mệt thây 8-}

    ReplyDelete
  4. @Feo: em lạy chị /:)

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Entry for June 30, 2009

Quảng cáo là chủ yếu

Yes!