white...and faded way

Cô ngồi đó trên cái tay vịn cửa sổ nhìn ra thế giới bên ngoài bằng đôi mắt man mác buồn. Một thứ gì đó lại vừa trôi qua cuộc đời cô, và mặc dù đã chìa tay ra chộp lấy, cô vẫn để vuột mất nó. Khi từ từ mở những ngón tay đang nắm chặt ra, cô lại nghe thấy âm thanh đó, cái thứ âm thanh khó chịu đã luôn quanh quẩn bao vây cuộc đời cô… âm thanh của sự trống rỗng…
Cô đã mất gì? Bản thân cô cũng không biết. Nhưng mà cái cảm giác trống trải khó chịu này làm cô hiểu một điều: nó rất quan trọng.
Không ai biết cô đã mất gì. Họ vẫn thấy cô đến chỗ làm ngày ngày. Vẫn làm việc. Vẫn vui cười cùng mọi người. Cô vẫn là cô, trong mắt họ. Nhưng sâu trong đáy lòng cô hiểu cô đã không còn như trước nữa. Cô đã thay đổi từ lúc cô mất đi cái thứ không biết tên đó…
Bỗng dưng thế giới xung quanh trở nên xa lạ với cô. Tiếng nói của mọi người làm cô sợ, tiếng cười của họ như đang chế giễu cô, tiếng họ khóc làm cô đau đầu và giận dữ. Không ai, không ai, chỉ có mình cô, chỉ có một con người cô độc…
How did you find me?
Where did you read my story?
Pulled from the papers
Desperate and hardened
seeking a moment every fix
Khi anh ấy quan tâm cô, cô chỉ cảm thấy sự giả tạo. Khi người đàn bà đó an ủi cô, cô biết đó không phải là những lời thật lòng. Khi đứa bé ấy nở nụ cười, cô tự hỏi nó sẽ còn có thể cười một cách thật lòng như vậy đến bao giờ…
Khi cô đứng trước gương, cô khóc…
Khóc khi đồi diện con người thật của mình
Khóc khi cô đã biết cô mất gì
Cô mất…
All I wanted to do
Is fall apart now
All I wanted to feel
I wanted to love
Its all my fault now
A Tradegy I fear
Angel of Mercy
How did you find me?
How did you pick me up again?
Angel of Mercy
How did you move me?
Why am I on my feet again?
And I see you
Comments
Post a Comment