về nhà.
Ý tôi là hôm nay hẳn là một ngày tuyệt vời. Thức dậy lúc 8h sáng khác hẳn cái khoái cảm lúc lăn lộn tất bật trên giường đến khi mặt trời mòn mỏi quá đỉnh đầu. Tôi cố lôi một tôi mệt mỏi còn ngái ngủ do vẫn chưa quen thức dậy sớm đến trại cứu hộ chó nơi tôi đăng kí làm tình nguyện viên. Tôi vẫn luôn yêu chó, không chối cãi nhưng hầu như cả cuộc đời tôi luôn quanh quẩn những con chó nhỏ xíu xíu, những thằng nhóc dễ ngoan dễ bảo. Tôi thậm chí chẳng còn thèm đeo vòng cổ hay dắt tụi nó đi dạo. Chẳng thế mà tôi bị sốc rất lớn khi lần đầu tiên cầm dây xích dắt một chú Siberian Hushky đi dạo. Một cậu trai khỏe mạnh với bộ áo xám trắng và đôi mắt lơ lơ màu biển. Tôi hẳn đạp vào đuôi cậu độ 2, 3 lần gì đó. Nét luống cuống vụng về của người mới vào nghề nhưng nói chung là mọi thứ ổn thỏa. Cậu được một sáng đi dạo ra trò, tôi thì được chính thức nhận làm tình nguyện viên. Hai bên quần tôi vẫn còn đầy lồng chó, đôi bốt dính đầy bùn văng lên từ những lần hị hục vật lộn với người bạn mới quen trên con đường trơn trượt từ những hòn tuyết tan; tay hơi trầy trật chút vì kéo dây xích; và đâu đó thoang thoảng trong mũi tôi vẫn ngửi được mùi những chuồng chó xếp thành dãy đang láo nháo ồn ã. Tôi yêu nơi đó, thật sự.
lại tìm đc niềm vui là mừng ràu :x
ReplyDeleteViet' hay. Co noi de yeu la dc roi. Chuc mung m.
ReplyDelete