Posts

Showing posts from January, 2013

SPCA benevolat (1)

Ngày đầu tiên đi làm. Một con pitbull cắn gần đứt xích. Về mà cứ nghĩ hoài k biết mình làm gì sai mà nó điên lên quay qua cắn xích. Nhìn mặt nó lúc bị trả lại vô chuồng sớm tội lắm kìa o,O Mà nói chung trong shelter nhìn mặt đứa nào cũng tội. Tội nhất là mấy đứa lông đen. Nghe mấy chị làm trước nói ngta nhận nuôi chó thường tránh mấy đứa lông màu đen. Trong mấy đứa hôm nay mình dắt đi thì 2 đứa đen là ngoan hiền nhất, mấy con kia quậy như quỷ 8-} Vẫn còn sai sót nhiều. Lý thuyết thì nắm kĩ nhưng mà lúc thực hành hơi bị khó. Không được nhìn vô mắt, không được nhe răng cười, không được để chó kéo dây. Mình phạm hết .... Về mệt muốn ngủ mà cứ suy nghĩ hoài rốt cuộc lại lên mạng coi phim và ăn uống bù đắp năng lượng. Do hôm nay trời đổ tuyết, đi về người bị nhiễm lạnh. Phải uống vitamin C để khỏi bị cảm =,= Mong là mấy đứa trong adoption kennel mau mau được nhận nuôi. Không rõi tiếng Pháp làm việc ở đây hơi bị vướng mắc nhiều cái. Như là người ta vô coi chó, mèo hỏi gì mình cũng đự...

runaway.

Đầu tiên là mình muốn nghe cái bài có câu got up on the wrong side of life của Avril. Mò một hồi mới nhớ bài đó tên runaway. Sau đó mình lên zing và down hết tất cả những bài có tên runaway mà mình thấy hay. Đang suy nghĩ có nên lập một cái folder tên Runaway để nghe k 8-} Ngày xưa cũng có một folder tên Moon, sau đó chán quá delete mất tiêu :"]

and above all that is random.

Khi k mò lên ddau làm gì để bây giờ nhớ mẹ nhớ bánh canh cua =,= Giá đồ ăn ở VN bây giờ cũng mắc khiếp, cái gì cũng 3 số, chỉ có ăn hàng lề đường là vẫn 2 số như ngày nào. Tháng 6 về là mình dứt điểm hết mấy món bún/mỳ/bánh canh trước xong mới bắt đầu đi kiếm đồ ăn vặt (bánh tráng trộn, ốc, nem rán, vân vân) Ôi là tiền :| mau đi học cho rồi. ở nhà k chán quá. Hôm nay nằm nhìn trần nhà nghe audio book "Fantastic Mr. Fox". Coi the Mentalist và được 2 gói Skittles với giá tiền 1 gói. Thứ bảy bắt đầu đi làm :"] Hi vọng được dẫn em Husky tiếp. tập cho quen, cho tay lên cơ bắp. Nhắc mới nhớ phải tốn tiền mua xích =,= Ôi là tiền :|

mẹ.

Một trong những lí do khiến mình nổi máu điên muốn đập đồ hay ngập tràn mùi murderous là khi giấc ngủ bị quấy rầy hoặc có người làm mất hứng. Mình thậm chí có thể sẽ động tay chân ngay nếu một ai đó vừa dựng đầu mình dậy khi đương chập chờn nửa giấc và liền tiếp sau đó hỏi một câu mất hứng khiến mình không ngủ lại được. Thật sự rất không chịu nổi những lúc như vậy. Mẹ mình lại là nhân vậy hay chọc chỗ ngứa của mình nhất. Điên cái đầu.

về nhà.

Ý tôi là hôm nay hẳn là một ngày tuyệt vời. Thức dậy lúc 8h sáng khác hẳn cái khoái cảm lúc lăn lộn tất bật trên giường đến khi mặt trời mòn mỏi quá đỉnh đầu. Tôi cố lôi một tôi mệt mỏi còn ngái ngủ do vẫn chưa quen thức dậy sớm đến trại cứu hộ chó nơi tôi đăng kí làm tình nguyện viên. Tôi vẫn luôn yêu chó, không chối cãi nhưng hầu như cả cuộc đời tôi luôn quanh quẩn những con chó nhỏ xíu xíu, những thằng nhóc dễ ngoan dễ bảo. Tôi thậm chí chẳng còn thèm đeo vòng cổ hay dắt tụi nó đi dạo. Chẳng thế mà tôi bị sốc rất lớn khi lần đầu tiên cầm dây xích dắt một chú Siberian Hushky đi dạo. Một cậu trai khỏe mạnh với bộ áo xám trắng và đôi mắt lơ lơ màu biển. Tôi hẳn đạp vào đuôi cậu độ 2, 3 lần gì đó. Nét luống cuống vụng về của người mới vào nghề nhưng nói chung là mọi thứ ổn thỏa. Cậu được một sáng đi dạo ra trò, tôi thì được chính thức nhận làm tình nguyện viên. Hai bên quần tôi vẫn còn đầy lồng chó, đôi bốt dính đầy bùn văng lên từ những lần hị hục vật lộn với người bạn mới quen trên co...

write for boredom.

Căn phòng nhỏ xíu một phòng tắm một góc bếp. Ngày ngày ngồi trên ghế lắc lư, dán mắt vào mành hình laptop xem phim, lên facebook rồi hóng mỏ chờ người ta lên skype để nói chuyện với mình. Chực chờ mail từ người này người nọ. Nhìn ra đường tuyết trắng phau và xe hơi qua lại phát thèm. Cuộc sống hiện giờ là vậy. Sống trong một căn phòng nhỏ quá lâu thỉnh thoảng có cảm giác mình đang bị giam trong tù. Đêm trước năm mới đi xem pháo bông ở Old Port. Từ metro bước ra bị vướng vào một tình huống ly kỳ mà bản thân cảm thấy từ ngày qua đây không ít lần đụng độ nhưng đều né mọi hậu quả êm đẹp. Lần này do người đồng hành là một người hoàn toàn khác với khi bản thân đi một mình, một ý kiến khác một tính cách khác, dễ thương hơn, có lẽ nên dấn thân luôn theo mũi lao lỡ ném. Và... mất tiền. Dù sao, theo lời bạn ấy nói, chúng ta được đi ăn crepe, chúng ta tránh được phiền hà về sau, và dù gì chúng ta cũng không biết đâu là thật đâu là giả, số tiền mất đi cứ coi như cho một người nữa mừng năm mới ...