llns.

Không ngờ có ngày mình biết thêm một thể loại cô đơn bắt nguồn từ việc không có nơi và người để dùng tiếng mẹ đẻ trong bán kính tầm 5km.



Thể loại cô đơn mà bản thân bạn cảm thấy bạn đang đeo một cái mặt nạ khi nói thứ tiếng mà mẹ bạn không nói được nhan nhản mỗi ngày, 24/7

rồi tự dưng bạn thèm một người nào đó ngồi kế bên để bạn được nói tiếng Việt thỏa thuê



và bạn bay về thực tại và blog và fb và điện thoại...


và cũng lâu rồi bạn chẳng viết chẳng than thở chẳng chuyên tâm suy nghĩ vào bất cứ việc gì


và ngày mai bạn nghĩ bạn lại sẽ tiếp tục đâm đầu vào học thôi


Comments

  1. sợ bị như vậy lắm luôn.

    đẩy tao ra "HL" một ngày không biết tao chịu nổi không nữa, huống chi như mày.

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Entry for June 30, 2009

Quảng cáo là chủ yếu

Yes!