Posts

Showing posts from June, 2012

Quảng cáo là chủ yếu

Image
lang thang trên tube 1 hồi thì nghe được bài này. Hú hú hay hay~ 5 phút quảng cáo: Tất cả các anh/chị/em bạn bè trong và ngoài nước đang theo dõi blog em/tớ/tao/tui/mình thân mến, em/tớ/tao/tui/mình vừa lập 1 cái Wordpress để review phim. Cơ mà hiện thì chưa có bài review nào nên link page cụ thể sẽ được quảng cáo sau *troll* hết 5 phút quảng cáo ____________________________________________ Bài này cũng hay: Sau khi nghe bạn Rhino than thở cuộc đời làm công ăn lương cực kì kinh khủng khổ, mình càng hạ quyết tâm sau này con Gà mà thành Masterchef đâu đó mình sẽ cùng nó hùn vốn mở quán 8-> Tao lo marketing cho *giơ tay giơ tay* Trong 2 ngày coi được 3 phim. The Matrix! Thật là thất sách đến tận hôm nay mới coi *vỗ đùi đánh đét* Một sự hòa trộn tuyệt vời từ Avatar, Inception, Men in black, Vanilla sky và Eagle eye, mà đương nhiên ở năm 1999 thì anh em nhà Wachowski không ngờ đề tài này gặp bạn bè cùng chí hướng đông đảo đến vậy.

Ăn được ngủ được là tiên~

Thức dậy sau đợt  ngủ liền tù tì gần 12 tiếng từ 1 giờ sáng đến gần 1 giờ trưa, thấy mắt bớt nhức nhưng miệng thì vẫn ngáp. Cái lí do không ngủ được ít nhiều cũng vì câu hỏi lượn lờ quanh quẩn "What am I going to do with my life?". Indie spirit muôn năm!!!!!! *tung chăn tung gối* Bổ sung lúc 2 giờ 15 phút trưa: Ăn bánh ú còn dư của hôm qua, xem Another Earth và da gà nổi liên tục. Xem ava mới của DN và nghĩ thầm "men, càng lúc càng nhìn như gái quê"~ Tóc lại xù lên sau lần gội thứ 3, damn =m=

Dọn đồ.

Image
Mẹ quăng cho 1 cái thùng Aquafina cũ rồi bảo "Dọn hết mấy cái tủ đi". Loay hoay một hồi mới thấy mình giữ đồ cũng kĩ quá chứ. Như là bài thi thử Đại học ở LTT được 5.75 mà k hiểu sao cũng quý hóa giữ lại. Chắc nó là điểm cao nhất trong các bài mình làm 8-} Hay như 2 cái bằng "giải Lê Quý Đôn" trên báo Nhi Đồng. Đạt thứ hạng cao trong 2 năm cuối cấp tiểu học và được quăng cho 2 tờ giấy cứng trang trí lòe loẹt như phim hoạt hình mà mình giữ tới giờ. Mấy cái vé đi coi Step Up, Toy Story, Avatar với con Gà. Năm 2010. Tháng 7, 8. Giấy bảo hành đã hết hạn của một đống thứ: mp3, máy ảnh, ghi-ta, spa :)) Thiệp Giáng Sing, quà sinh nhật, quà được tặng không nhân dịp sinh nhật, vài ba tờ 500, 1000 quắt quéo cuộn tròn trong góc, bằng khen HSG, bằng khen Cháu ngoan Bác Hồ... Tuổi thơ đúng là khoảng thời gian êm đềm. Ngoài học hành chẳng có thứ gì để lo nghĩ. Cư xử như một đứa trẻ chưa mấy lần bước ra khỏi comfort zone của bản thân. Cầm lên, xem lại, rồi dọn h...

*Chặt*

Các bạn được sinh ra đã giàu có sẵn, thừa mứa của cải, bố mẹ thương yêu chiều chuộng, muốn gì được nấy. Mỗi tuần cứ rầm rầm đổ tiền vào nào những quán cafe, những quán ăn sang trọng thay cho cơm nhà. iPad, iPhone rủng rỉnh đầy túi. Quần áo ê hề, í ới gọi nhau sắm như đi mua hai ba cái kẹp tóc rẻ tiền ngoài chợ. Các bạn có tiền, không phải lo lắng về việc tiền nong thất thoát. Bố mẹ các bạn chưa bao giờ ngồi 1 tiếng đồng hồ để nạt nộ bất cứ hành vi tiêu tiền vô lí nào các bạn lỡ phạm phải. Các bạn = con nhà giàu, và chuyện đó không phải lỗi của các bạn, trái lại đó là một điều may mắn. Dù biết vậy tôi vẫn cảm thấy bực mình khi các bạn thể hiện nó ra. Khi mà các bạn có cái tự do làm bất cứ thứ gì mình muốn  thì tôi phải tự hạn chế việc mình làm sao cho nó tiết kiệm nhất để không phải gây khó khăn cho bố mẹ tôi. "Thật là khốn nạn", tôi muốn la lên như vậy vào mặt các bạn nhưng mà không làm được vì các bạn là những người tốt. Tốt bụng và giàu có đi kèm với nhau thì gây ra...

Vì cưng là pháo bông~

Image
2 ngày k lên mạng , thấy bản thân xa cách với đời sống một tí. Ngoài chuyện đi chơi với Dzú theo đúng lịch 2-4-6 còn lại hầu như ở nhà ục à ục ịch lăn qua lăn lại, hứng lên đi làm cái đầu thành 1 đống bùi nhùi như hiện nay. Gửi người-đang-buồn, Ngày xưa có 1 đợt ông Q cắt đứt mọi liên lạc với t bởi vậy t có thể nói là t hiểu cảm giác của m theo nghĩa "đồng cảm" chứ k phải "thông cảm". "ngày xưa" ấy là hồi t 15 tuổi - tức lớp 10. Khác với cách xử sự của tụi mình bây giờ, thay vì ngoan ngoãn chờ đợi đến khi người ta bắt chuyện với mình lại, t liên tục spam đt ổng bằng mấy cái chuyện hài t tìm được trên báo, kiếm nhạc quăng vô offmess cho ổng, gửi quà động viên tới lớp cho ổng. Mặc dù là lúc đó t k biết ổng đang bị gì, cũng k có cơ hội chạm mặt nhau hàng ngày như m với bạn kia, t vẫn cứ cần cù đều đặn làm những việc đó. Rồi cũng đến lúc ổng chủ động pm t trên YH và cười hê hê như k có chuyện j. Nếu còn chịu được thì đừng bỏ cuộc. Để nó ở đó, tập trung học...

Chuyện sống chuyện chết

Không tên 7 Bởi Nguyễn Thế Hoàng Linh nếu ta chết để yên cho ta chết đừng khóc thuê đừng thuê khóc làm gì nếu các người muốn khoe mình đau khổ thì các người cứ việc vãi ra đi đừng ai đến đừng ỉ ôi nhạc sến đừng đám tang đừng xe pháo hoa hòe xin các người rũ lòng thương lần cuối nhưng nếu các người vẫn muốn khoe… gói xác ta vào một manh chiếu rách quan tài kia ngột ngạt quá chừng ta muốn sớm thân xác này tan rữa nhưng nếu các người sợ mang tiếng dửng dưng… đừng chôn ta nơi nghĩa trang chật kín những hồn ma mở dạ hội chập chờn đừng xây mộ mặc mồ ta xanh cỏ sống cô đơn ta muốn chết cô đơn đừng hoang phí cầu hồn ta về nữa đã từ lâu ta quen sống vô hồn mà các người muốn làm gì cũng mặc ta đâu còn cảm xúc với trí khôn hãy mặc kệ mồ ta lạnh lẽo đừng thắp hương đừng quay lại đốt vàng ta đã chết mãi mãi là đã hết hết thật rồi còn chút bóng thu sang…

Let's cheers to this!

Hôm nay blog được thay áo mới, ăn mừng kỉ niệm mẻ bánh tiramisu đầu tiên chăng :-? Nói gì thì chớ, mây bay trời trong quang đãng với căn nhà trên đỉnh núi đều đang phản ánh cái inner peace của mình (vâng, u ám đã qua đi, một tầng ánh sáng mới đã được bọc trần LOL) Đọc lại "Tôi là Bê-tô", lục đục lấy bút viết ghi lại vài câu tâm đắc. Con chó mà còn lí lẽ sự đời, con mèo mà còn biết yêu, chú Ánh thật là "mát tay" với động vật các thể loại. Như đã nói, mình cảm thấy hiện mình đang sống như 1 con ốc sên.[Chậm, chậm......... thật..... thật............ch...ậm................c....h.............ậ..........m......................] Đến nỗi cảm giác như ai cũng đều đang đi lên với tốc độ ánh sáng, còn mình thì hì hụi rượt theo trên xe đạp bằng gỗ. Vậy nên việc đầu tiên phải làm khi đặt chân lên vùng đất xa xôi nửa vòng bên kia quả Địa cầu là reboot bản thân =,=

Little talk of June

Sau biết bao trăn trở mình nghĩ chắc mình lấy cái tên Theodora (meaning God's gift - biblical name). Tối hôm qua trước khi đi ngủ mình lẩm nhẩm cái tên này cả chục lần để tạo cảm giác nó-là-một-phần-cơ-thể. Có thể gọi tắt là Teddy, và bản thân thấy khá là hợp vì mình cũng tròn, mềm như con gấu bông =]] Lí do cần gấp rút tìm tên là vì phải gửi email trả lời cho bạn roommate tên Gabrielle Lacoste :"] (chắc nhà bạn ấy có dây mơ rễ má với René Lacoste :-?) Buổi trưa này nằm mơ thấy mình giết mẻo :| Bẻ cổ xong bỏ vô nồi luộc :| Chẳng là mình đang tham gia một cái survivor game và đang ở deadlock. Một ông pháp sư mách nhỏ mình phải giết con mèo để tìm đường đi tiếp :| Phong cách mộng mị thật kinh dị và siêu thực ...

Mika wants Lollipop

Image
Có 1 cộng đồng nào đó ở Ukraine đang view blog mình rất sung mãn. Chuyện đó làm mình suy nghĩ có nên để blog ở chế độ "contains Adult content" không :-? Hay là làm vậy thì lại còn hút pageviews hơn :-/ kẹo ngọt chết người. Ô Hô Mika. Vẫn còn đang lấn cấn k biết lấy tên gì :-w Prudence, Terra, Noah, Leah, Taylor, Rory, tên nào?