Posts

Showing posts from May, 2012

Tihs soluhd hvae been my lsat wlil

Sắp hết tháng 5 rồi. Không như lúc sắp tốt nghiệp, mãi cả tháng sau cảm giác "chia tay" mới thật sự đến, hơn 1 tháng nữa [gần 2] mình mới rời khỏi đây mà tự nhiên cảm thấy như người sắp chết đang bức thiết cần viết ngay di chúc :)) "Suy nghĩ vớ vẩn còn tệ hơn chả suy nghĩ gì" Mình là thể loại hay suy nghĩ vớ vẩn, k chỉ là dạng nhựng ý nghĩ vu vơ bay thoáng qua trong đầu, mình dành thời gian để ngâm cứu từng cái "vớ vẩn" như Darwin đang nghiên cứu gien di truyền :]] Thường những cái "vớ vẩn" đều rất đen tối và tiêu cực. Mình rất cảnh giác với mặt xấu của người khác. Mà nói đúng hơn mình rất cảnh giác với bề chìm của bản ngã người ta. Mặt bên kia của 1 tảng  băng đang lờ lững trôi đặc quánh những thứ mình khoái bơi móc. Giống như một nhà phân tâm học cuồng loạn muốn mổ xẻ bệnh nhân, mình cũng có tâm lý thích mổ xẻ cách vận hành đầu óc người khác. Dẹp chuyện đó qua 1 bên tí. Nói túm lại là, mình thuộc cái thể loại người-xấu. Và mình thấy...

Bụng đang đói và phải viết vài dòng...

Chiều nay trời chuyển mưa lúc chập choạng hoàng hôn. Mây đen đặc trời và mọi thứ đều như tăng tốc một chút. Cơ bản mình dự đoán một trận giông tố điên cuồng. Mưa ầm ầm dỗ ngủ buổi tối, thế mà đúng thật là như vắt nước chanh, mát được mấy tí =m= Cuối cùng cũng mua được cuốn Đắc Nhân Tâm của bác Lê dịch. Thích cái quyển ố vàng giấy bùi bụi tỏa mùi sách cũ lúc đi Góp Sáng hơn nhưng mà thế này là mãn nguyện lắm rồi. Sách bác này dịch hiếm ebook nên hoặc phải đợi tái bản hoặc phải ra lò dò mấy tiệm sách cũ chứ chẳng phải dạng "đầy trên kệ mà vớ luôn tay". Đang đọc 1 cuốn sách của 1 ông mình khá ghét. Và đã bị ám, ám vì chi tiết mấy con mèo trong truyện. Tự dưng muốn nuôi mèo, è è... Hình như cách nói chuyện của mình trên mạng hơi láo thì phải :-? Người ta điều tra nghiên cứu khoa học đã chứng minh con người trên mạng phản ánh phần trăm bản ngã của 1 cá thể nhiều hơn ngoài đời. Vì vậy chắc mình bản chất cũng láo lắm mà ở ngoài đường thì cứ thích giả ngu hê hê

Thuyền ca

Rượu, phải rượu ấm mới đậm Nhắm, phải là mực nướng mới hay Đàn bà, phải người ít nói mới tốt Đèn, chỉ cần khi mờ khi tỏ. Từng ngụm rượu, từng ngụm ngấm Chỉ thấy kỉ niệm xưa cũ tràn về Nước mắt rơi trên sàn lạnh Bất giác cất lời, ngâm khúc Thuyền ca. Mòng biển ngoài khơi, làm ta say thật rồi. Tỉnh giấc muộn Ngỡ đang bên người con gái ta thương Xót xa... Quán, càng đơn sơ càng tốt Ngoài hiên, chỉ cần thấy bến cảng thôi Ca, chẳng cần những bài ca mới Còi tàu, chỉ thảng hoặc có rồi thôi. Càng uống tả tơi, càng tơi tả Rượu trào miệng ta, tim trào nước mắt Nhớ người con gái ấy, thời xưa ấy Bất giác cất lời, ngâm khúc Thuyền ca. Rượu chầm chậm uống, lòng chầm chậm đau Hối tiếc tràn về tim ta Trong đêm buồn thức trắng Ta lại một mình ngâm khúc Thuyền ca. Rururu rururuuru Rururuuru rururuuru Rururu rururuuru Rururuuuruurururu

Star Catcher

Có những thứ, tự tin dỗ lòng rằng mình chẳng thế nào quên được vì chúng đặc biệt quá mà. Không muốn phải tự nói rằng: tôi là con máu lạnh, thiệt tình là chẳng còn nhớ gì cả. Thiết nghĩ có nói cũng có mấy ai tin, phải được chứng kiến tận mắt, dội 1 gáo nước lạnh vào mặt rồi người ta mới ngạt thở thốt lên trong kinh ngạc. Cũng có thể vì cơn buồn ngủ làm bản thân chợt quên đi trong vài phút vài giây? Kỉ niệm, quan trọng là cái cảm xúc đi liền. Nếu chỉ nhớ về sự việc thì chẳng khác nào một tay nhà báo một gã phóng viên đang đứng từ xa chụp ảnh ghi tin. Phải có cảm xúc mới thành người trong cuộc được. Không phải kẻ đứng ngoài lề mà kể chuyện. Mà, số mình xem ra là số kể chuyện. Các bạn cứ việc ngồi đó than thở cuộc đời các bạn khổ đi, tôi thì thấy cái khổ nhất là kí ức cứ bị xóa dần dần. Nếu chỉ có kí ức bị xóa thì còn đỡ. Cả cảm xúc cũng bị mất luôn. Mất trắng theo thời gian. Bi kịch. ? . *cười* Rồi thì mỗi năm sẽ vẫn có những người ngồi ôn lại, rồi thì sẽ vẫn có những bảo tàn...

It looks like rain

Định ra sân tưới cây mà trời mưa. Trời mưa. Mưa lúc nào cũng làm mình thấy chờn chợn, chắc vì hồi xưa chuyện vui buồn của mình hay gắn với mưa, hay vì hồi ấy thời tiết còn chưa chơi nhau như bây giờ, mùa mưa kéo dài âm ỉ, ngày nào cũng có ít nhất 1 cơn mưa kéo qua. Mình nhớ buổi chiều dầm mưa đi gửi thư chúc mừng sn cho 1 người bạn. mà chẳng phải mưa thường, mưa giông là đằng khác, nước ngập nửa bánh xe, đi ngược chiều gió bị nước tát vào mặt tơi bời. Đầu xe cứ phải gọi là không sao thăng bằng được, mắt kình nhòe nhoe nhoét vẫn cố cắm đầu đi đến bưu điện. Chuyện đó cũng chẳng còn vui như khi nhận dc tn cảm ơn vì người đó dù sao cũng luôn quên sn mình và hiện giờ đã gần như "không tồn tại" nữa. Rồi, nhắc đến đó, tự dưng lại nhớ về những mối quan hệ của 6,7 năm trước. Những người không phải thân nhưng là những người tốt, luôn cởi mở với mình và cho cái cảm giác "dù có bao nhiêu thời gian trôi thì khi gặp nhau vẫn hồ hởi cười nói không ngượng ngập". Một người b...

Quận 7 tuyệt vời!

Hành lang trung tâm thương mại phản ánh con đường nó đại diện: thênh thang, mát mẻ và vô cùng là thênh thang. ________________________________________________________ Một ngày lặn lội phóng xe xuống Crescent Mall q7. Về nhà xe bốc mùi hơi khét :-j Mình bị mất khả năng kể chuyện rồi hay sao á. Đọc lại Kí sự Kojo mà tự tò mò tại sao hồi đó mình lại nhớ đầy đủ chi tiết từng thứ từng thứ mà tường trình ra tới 3 cái post 8-} Bây giờ cao nhất mình chỉ có thể viết những cái post mang tính chất "đặt-gạch" thế này, viết đó để nhớ, nhớ không được thì ráng chịu :)) Nhìn người người ăn chơi ở đâu là về post một đống hình viết 1 đống note dài ngoằng mình cũng ham chứ nhưng mà không hiểu sao không có hứng làm những chuyện đó. Post hình viết cap đầy đủ xong thấy k vui nữa. Mọi thứ cần được bảo quản chặt chẽ trong kí ức của riêng mình [vầng, không thích chia sẻ là 1 trong những điều tồi tệ tớ sở hữu LOL]. Nói tới đây tự dưng nhớ 1 điều mà Jacobs Marley trong "A Xmas Carol...

I'm not in love

Just that I want to play electric guitar, form a band then run out of our heads :)) _____________________________________________________________________ People, tell me how to write a long post without sth note-taking-alike :))

Như Beatles đã hát: "Strawberry fields, forever~"

Image
 Có spoiler. Ai chưa xem "Shut Up Flower Boyband" thì đừng nên đọc haha _______________________________________________________________________________ Lần đầu tiên coi 1 phim Hàn mà cảm giác như đang xem truyện tranh Nhật. Đúng như cái tên, band này toàn trai đẹp nhưng mà không phải như bọn F4 :-j Mình thích cái kiểu choàng vai bá cổ nhau [nhìn gay gay LOL], vò đầu, tát mặt rồi hun chụt chụt lên má, điên điên dại dại :"] Thích nhất là cái người tóc đen đang nhìn thẳng chính diện - kiểu người lập dị khó hiểu 1 kẻ sở hữu những nơ ước đẹp và luôn làm người bên cạnh thấy thoải mái. Dạo này hiếm có phim nào mà mình thích dàn nhân vật tới vậy. Nữ chính cũng không phải thể loại cố tỏ vẻ, nói chuyện rất chậm rãi và suy nghĩ chính chắn. Sau khi coi được 2 tập, nhân vật mình thích nhất đả chết yểu nên bực mình bỏ luôn cả tháng không coi nữa [tập tiếp theo là đám tang =m=] rồi mấy hổm rày SW lại quảng cáo ào ào trước mặt làm nhộn nhạo trong người quá nên down về coi t...

Just keep starring.

Wherelse more perfect to hide your secrets than the past? . Mỗi lần mình nghe những bài hát cũ, cảm giác như có gì đó dâng ngược lên họng muốn ọc ra ngoài. Rờn rợn da gà và uể oải dựng tai lên. . Now, let us celebrate, the day when someone dear to me was born and another was gone :)