Posts

Showing posts from October, 2011

Entry for October 26, 2011

Image
Mẹ của một người bạn tốt vừa qua đời Con nhỏ khóc nhiều quá mắt đỏ ke, nói chuyện với mẹ mình mà cứ cố nén, cố nén Đến lúc quay sang mình thì nó khóc ngon lành ... Mạng người, dưới chân Thần Chết, như cỏ rác *đạp đạp, nghiền nghiền* Ấy vậy vẫn đầy ra những kẻ không thiết sống (như mình, đôi khi) ... Dạo này xung quanh mình âm khí nặng kinh khủng~ [Sleep Song]- Image belongs to Dark134@devian

Round my hometown~

Image
Cặp quần rách ngay blog title là của GD. Mọi công lao thuộc về tỷ BANP@devian Xà quần xà quần định thay theme mà thấy mình chỉnh nhìn xấu đến đau mắt nên thôi giữ theme cũ, đổi màu, thêm cái hình. Màu xanh này lạnh ngắt, thích. Mình lại giở chứng. Ngắm tranh đẹp cho đỡ buồn. BL đẹp. hí hí :"> [Hay là cứ ở VN luôn vậy?...]

Freaked 2

Suỵt! nói nhỏ ta nghe với nhau thôi ... Dạo này, xung quanh mình, .... nhiều người chết quá :|

Thanh ngu do thi

Title là "Thành ngữ đô thị" nhá (chết dẫm cái font k đánh tiếng Việt dc =____=) Lấy từ cuốn "Sát thủ đầu mưng mủ" của anh Thành Phong. Cũng chỉ là mấy câu nói đơ đơ như con cầy tơ của dân xì-tin thôi :)) "Tia sáng cuối đường hầm.... ... là ánh đèn của đầu xe lửa" - đừng có hi vọng hão huyền :)) "Đã xấu mà lại còn xa Đã si-đa lại còn xông pha hiến máu" "Đau sờ cau" ("cau" trong sự tích Trầu Cau á) "Đâu có đó, thịt chó có mắm tôm" "Đẹp trai nhưng hai phai" (khoái câu này vì mình đang đọc danmei =]] ) "Đời rất dở, nhưng vẫn phải niềm nở" "Đơn giản như đan rổ" "Được voi đòi Hai Bà Trưng" :)) "Gào thét trong toa-lét" "Hận đời cắt tóc đi tu,... ... nghĩ đi nghĩ lại đi tù sướng hơn" :)) "Không phải chú dốt, chỉ vì mẹ chú quên cho i-ốt vào canh" =)) "Môi hở răng hô" :| "Nhan sắc có hạn, thủ đoạn vô biên...

[mây trôi lơ đễnh]

Westlife breaks up. Điên tình quăng 30k mua một quyển truyện tranh dày 148trang thiếu mất 4 trang do lỗi in. Lâng lâng, đễnh đãng, lơ đơ do đọc phải 1 câu chuyện "quá ấm" Mai đi khám sức khỏe.

[ngày bay qua nhau]

Dex giới thiệu ta đọc "Đại Mễ Tiểu Mạch", bảo là ấm áp văn, dìu dàng như nước. Ta đọc xong rồi, 45 phần trong 2 ngày. Đúng thật là ấm, nhưng ta không ấn tượng nhiều ngoài Đại Mễ tính cách rất ấn tượng. Ta nhận ra là ta thích đọc ngược rồi. Đọc thanh thủy văn, ấm thì có ấm nhưng đọc xong ta lại thấy lòng rỗng một hoẵm to. Những chuyện đẹp như cổ tích kia không có thật trên đời, đối với ta, ít nhất là cho đến lúc này. Thà cho ta "ăn đạn" ngay từ đầu và xuyên suốt văn án đề ta học cách chấp nhận sự thật, còn hơn vẽ ra cho ta những thứ màu hồng lung linh rồi bảo nó chỉ là chuyện hư cấu. Thật là DMTM làm ta buồn quá đi.

Slipping away~

Image
"Cause it only breaks my heart, To see you goin' through this To see you goin' through this When there's nothing that I can do And it only breaks my heart, You don't have to do this I've got nothing to hold on to Cause you keep slipping away, A little bit more everyday Now feels like I'm running in place You keep slipping away away Just when I get you alone It feels like I'm on my own Like the tears running down on your face You keep slipping away away, You keep slipping away And it only makes me sad I think we almost made it, Girl we almost made it. You know as well as I, When I take you in my arms, And pull you close to me But every time I try You keep slipping away, A little bit more everyday Now feels like I'm running in place You keep slipping away away Just when I get you alone It feels like I'm on my own Like the tears running down on your face You keep slipping away away, You keep slipping away Shou...

Trivial - October 17, 2011

Tại sao con trai đẹp, tính tình dễ thương hòa nhã lại đi yêu nhau hết rồi? Không sao, ta lại rất thích chứng kiến các vị tình tứ với nhau, chỉ cần các vị còn biết mình là nam nhân mà không ẻo lả, nũng nịu như mấy đứa nữ nhân đang yêu là được. Haha, ta thật biến thái a ~

Entry for October 16, 2011 ( just like 360 kkk)

I'm having a hard time dealing with people suddenly dying in novels and mangas and in real life. Though I don't know any better than just a few pages, when a character dies or when a dead person is mentioned, my eyes begin to tear up. This could be the result of I letting myself loose in expressing emotions when alone. When with people, I find it hard to express anything other than stupid jokes and laughs, hắc hắc. I'm determined to get thinner. Not because I'm obsessed with weight or beauty or bal bal blah whatever. It's that my aunt has a lot of authentic amazing winter clothes used and she wants to hand it over to me. The problem is I cannot fit in. You have to understand these clothes are very expensive and authentically made by brands such as Burberry and Versace. I don't wanna let such clothes slip off my hands just because of stupid rolls of fat LOL. Beside praticing the rule "2 bữa đói 1 bữa no" from Tiện, cycling is the first thing every mor...

Truyen.

Bình sinh chẳng ai dại mà tự đi tìm cái đau buồn cho mình, ta thì lại liên tục tự đi kiếm những thứ làm mình đau tim, quằn quại và ức chế nhất về nghiền. Có thể ta điên rồi mà không ý thức, cũng có khi ta thích bản thân mình mê mẩn trong trạng thái thần tình âm u. Thể loại phim ta thích coi củng là drama kịch tính có sad ending. Chưa thấy ai thích cầm xẻng đào lỗ tự chôn mình như vậy, haha ~ Hôm nay lại ngồi đau tim thêm lần nữa Ta đọc truyện TQ mới một bộ mà nói năng như vầy luôn. Ngày xưa ta không dám mở miệng 1 tiếng gọi người khác là "ngươi", bây giờ ta trở thành hạng nhân thích dẫm lên người khác, tự coi trời bằng vung nên xưng hô kiểu này rất hảo a. Ai nói năng kiểu này lại với ta cũng được, 2 bên luân phiên càng hảo, không có phân biệt cao thấp nữa. Aiya, nói năng câu trước câu sau đá nhau choang choảng :))

2 nights 1 day

Tối nay coi 2 nights 1 day vừa buồn vừa vui. Show sắp end r nên mọi thứ cứ gọi là dốc hết lực ra mà làm. Thương mọi người ghê. Sau này có chuyện buồn hay bị tự kỉ làm gì để cười đây :( Òa, tận hưởng tiếp, while it lasts. :">

Dream again.

Không biết có phải dạo này lôi thầy cô LHP ra nói nhiều quá không mà tối qua mình nằm mơ thấy Khổng đại ca. Đương nhiên ổng là nv phản diện ;)) Đầu tiên là chuyện mình lại mơ thấy mình bay được.Khác với lần trước là chỉ có nhún một cái vọt thẳng lên nóc nhà 10 tầng y chang lá bài Jump của Sakura thì lần này mình đi bộ trên không kiểu Howl trong Howl's moving castle. Đi rất là thư thái khoan thai nhé, 2 tay chắp sau mông, vừa đi vừa nghe chúng nó ở dưới chỉ lên trầm trồ, có đứa bảo "Nó lại bay nữa kìa". À vâng chắc tớ cũng mơ được bay quá nhiều lần rồi :)) Chuyện xảy ra ở ĐHQT nhé. Lúc ấy từ xe buýt bước ra mình phi thẳng lên trời rồi thư thái cuốc bộ trên không tới sân thượng của trường. Trước trường có 1 bãi cỏ rất lớn (thường 8h sáng sẽ có một ông dắt nguyên đàn bò ra cho chúng nó ăn), bên cạnh bãi cỏ là một bãi "mìn" made of Bò's waste. Đi từ trường qua hết cái bãi đó là tới một dọc nào là tiệm cơm bình dân, tiệm photo, tiệm chè kem và 1 cái nhà sách ...

Absurd.

Thật là khi kì cục khi mà đột nhiên những người hoàn toàn xa lạ (ý là chẳng biết cái tí ti ông cụ nào về bác ấy) đột nhiên tự nhận mình ngưỡng mộ Steve Jobs và mong ông rest in peace. Cái chuyện nực cười như vậy cũng từng xảy ra khi MJ qua đời. Anyway, well, chắc mấy đứa đó có iPhone5, iPod touch hay iPad, or even Macintosh gì đó nên chúng nó bảo biết ơn ông ấy. Với mấy đứa nhà nghèo quê mùa như mình thì toàn bộ sự cống hiến của Steve Jobs mình chả được hưởng cái tí tẹo nào nên khó mà mở miệng bảo "Tôi ngưỡng mộ ngài" này nọ. Với đà này khi Mark Zuckerberg qua đời, fb sẽ có thêm app: "real time funeral" :)) "Cháu cũng định sẽ mua sách của bác đọc nhưng còn vướng ngài Warren Buffett quá. Sáng nay thấy tin, cháu không ngờ mình hét toáng lên đấy bác ạ, mặc dù cháu chỉ một lần duy nhất study về bác trong môn Micro vì có case study :) Cháu cũng mong bác yên nghỉ, nhưng cháu không có quote câu nào của bác như các bạn kia vì thực tình là cháu chỉ biết bác có tới c...

Tuki

Image
.... và lí do của nó: Thế đấy, thế giới thật nhiều người tài năng choáng váng :-

A letter to myself.

Chào cậu, Lâu rồi tớ không làm cái trò này, viết thư cho cậu. Tớ có nhiều chuyện muốn nói lắm nhưng mà không mở miệng với ai được. Tớ ôm cái đống bùi nhùi của mình vào lòng rồi nuôi chúng nó lớn bằng những thứ cảm xúc đắng nghét để cuối cùng chúng nó sắp chín rục bốc mùi rồi đây. Đầu tiên tớ muốn hỏi cậu: cậu có nhớ hôm nay là ngày gì không? Ngày 4 tháng 10 cậu ạ. Đã 5 tháng rồi đấy. Và soon sẽ là nửa năm, rồi 1 năm, 5 năm và 10 năm. Tớ tự hỏi khi thời gian cứ trôi như vậy thì sẽ còn bao nhiêu người nhớ đến sự tồn tại của nó. Có người sẽ thắc mắc tại sao tớ không thể buông tay ra khỏi 1 nỗi đau, tại sao tớ cứng đầu như vậy, tại sao tớ không chịu để mọi thứ ngủ yên đi. Tớ không muốn mọi thứ ngủ yên. Với một kẻ đầu óc tệ hại như tớ thì đau là một cách để nhớ. Khác với những thứ hữu hình, một nỗi đau, nó luôn nằm trong tim người ta, chỉ cần khựi nhẹ tí thôi là bao nhiêu cảm xúc sẽ ồ ạt ùa ra như blood flows in a vein. Tớ không muốn được chữa lành. Cũng như một người bị đánh ...

My utmost desire rightnow is...

My my, I never thought I would say this but, Dex, I wanna hear you talking so much. I've never been a good "talker", rather, I'd love to hear others' stories; and with some one who has many thoughts, many perceptions, many insane ideas stuck in a "mentally ill" head, that "want" turns to "urge". An urge to hear what you can share. Truth be told, I've been stalking you for 2 days already :"> Argggg, I wonder how the concert went. Hopefully successfully.

deep blue.

Lately I sometimes find myself crying at the state of half-asleep-half-awake. And it's all because I miss my dog. This morning I encountered the same incident again. I cried after dreaming of a big blue sky with a blistering breeze running through my body. I don't know why that reminded me of Na, but it did. Then I cried, not so much, just two or three drops of tear. It was so good to finally let it out. I've been fighting to push the emotion back in. p.s: HN fans performed a dance flashmob to welcome Westlife. Please treat them well. And best of luck for their concert tonight.