Ơ hơ
Ơ hơ, dạo này tui làm sao ấy, không thích cười, chỉ thích làm cho mặt mày càng trầm ưu, càng hình sự càng tốt. Có thể là do trời nắng, nhưng mà trời đâu có nắng? Trước đây 3,4 tháng thì có thể là do trời nắng, nhưng bây giờ thì đâu thể, vì trời đâu có nắng? Dù sao thì tui cũng không thích trời nắng. Mỗi lần nắng gắt quá là tự nhiên da tui nó ngứa ngáy như kim chích, một loại dị ứng, có thể? Không hiểu sao mọi người thường lấy trời nắng ra so sánh với mấy thứ tốt đẹp, giả dụ như “tương lai tươi sáng phía trước như ánh mặt trời”, tui thì thấy nó ngưa ngứa và nực cười thế nào:-j. Tui thích trời âm u hơn, như vậy da tui nó được ngủ khỏe hơn.=p~ Rốt cuộc thì thời tiết có liên quan gì đến sự kiện tui không muốn cười? :-/ Ơ hơ, dạo này phát hiện ra tui có nhiều phong cách ngôn ngữ nghệ thuật khác nhau thật. Muốn tui sướt mướt, lãng đãng mà sến rện hay muốn tui tỉnh táo, lí trí và lạnh lùng hoặc muốn tui điên điên giả khùng nói nhảm này nọ tong mấy bài văn, trong mấy cái entry, tui làm dc rá...