Posts

Showing posts from January, 2009

Ơ hơ

Ơ hơ, dạo này tui làm sao ấy, không thích cười, chỉ thích làm cho mặt mày càng trầm ưu, càng hình sự càng tốt. Có thể là do trời nắng, nhưng mà trời đâu có nắng? Trước đây 3,4 tháng thì có thể là do trời nắng, nhưng bây giờ thì đâu thể, vì trời đâu có nắng? Dù sao thì tui cũng không thích trời nắng. Mỗi lần nắng gắt quá là tự nhiên da tui nó ngứa ngáy như kim chích, một loại dị ứng, có thể? Không hiểu sao mọi người thường lấy trời nắng ra so sánh với mấy thứ tốt đẹp, giả dụ như “tương lai tươi sáng phía trước như ánh mặt trời”, tui thì thấy nó ngưa ngứa và nực cười thế nào:-j. Tui thích trời âm u hơn, như vậy da tui nó được ngủ khỏe hơn.=p~ Rốt cuộc thì thời tiết có liên quan gì đến sự kiện tui không muốn cười? :-/ Ơ hơ, dạo này phát hiện ra tui có nhiều phong cách ngôn ngữ nghệ thuật khác nhau thật. Muốn tui sướt mướt, lãng đãng mà sến rện hay muốn tui tỉnh táo, lí trí và lạnh lùng hoặc muốn tui điên điên giả khùng nói nhảm này nọ tong mấy bài văn, trong mấy cái entry, tui làm dc rá...

Entry for January 28, 2009

nghe Try thấy giọng Nelly khá giống Dex's 8-} ... những thứ mình từng viết ra, không biết có ai bỏ thì giờ ra suy nghĩ và ghi nhớ?

Entry for January 28, 2009

Đổi tên blog từ " Cún bụi đời " thành " Slumdog " có thể là ảnh hưởng từ phim "Slumdog millionaire" [ really, a feel-good film ] nhưng chẳng phải đã đến lúc con cún trở thành 1 con chó trưởng thành rồi sao? Dù có giẫy giụa, cự tuyệt đến mấy thì sự thật vẫn nằm ở đó, trói buộc... ai cũng phải lớn lên tự hỏi mình đã từng trầy trụa? Hay chưa trầy trụa đủ? ...................................................................................................................................................... "dù ổng không có công nuối lớn mày nhưng cũng có công đẻ ra mày. Trả dc bao nhiêu hay chừng đó" ... "uh, tao nghe lời mày" ...................................................................................................................................................... ra vậy, chỉ là một chuyện ơn nghĩa phải trả không cảm xúc ....................................................................................................

Entry for January 21, 2009

hiện giờ là đang muốn mở blog ra, nhưng lại không muốn delete thêm bất cứ entry nào nữa Thôi thì, chuyện tới đâu thì tới Cứ để ánh sáng ùa vào, "Ta thách ngươi đó :))" . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . đã nói "mở blog tức là bắt đầu lại từ đầu" "bắt đầu cái gì đây?"

Tôi Muốn / I Want

Image
Tôi muốn đứng trên tay vịn lan can lầu 3 mà nhảy múa bên cây guitar I wanna dance in the moonlight Tôi muốn cưỡi chiếc xe đạp lên một con dốc đứng thật đứng rồi sau đó nhả phanh cho mình rơi tự do nơi lưng chừng con dốc bên kia I wanna be out of Gravity and fall down from a higher place Tôi muốn mình biết đàn để có thể lướt những ngón tay trên bàn phím mềm mại khi mồ hôi rơi đẫm khuôn mặt I wanna feel the pain and the glory of being into something so much Tôi muốn Gió là một chú chiến mã siêu cường để tôi cưỡi đi khắp nơi I wanna be away someday Tôi muốn đập bể mọi đồ vật làm bằng thủy tinh trên thế giới rồi cầm từng mảnh vỡ lên mà nhìn dưới ánh nắng mùa Thu I wanna hear something breaking then a sound of recovering Tôi muốn Cuộc đời trở thành trò game mà tôi từng chơi: luôn có hơn 2 lựa chọn, và nút restart luôn available I wanna play tricks with someone I love so much, to see the other side of their feelings Tôi muốn sáng mai thức dậy bỗng dưng làn da tôi trở nên lấp lá...

Búp bê ruy băng

Bố nàng là nhân viên kế toán trong bệnh viện X. Cái nghề không nói gì là cao sang lắm nhưng đủ để cả gia đình không chật vật. Ông thường đi công tác luôn, nhưng với nàng ông vẫn là người cha tuyệt vời. Cô tự hào về người đàn ông đó. Mẹ nàng là một người nội trợ bình thường. Là một người mẹ luôn cằn nhằn mỗi khi con gái nằm ườn ra sàn mà không chịu đứng lên đi rửa nốt mấy cái bát dơ và lấy quần áo ra khỏi chậu giặt. Một bà mẹ điển hình, thương con với quan niệm duy nhất “thương cho roi cho vọt”. Nàng có 2 chị gái, là những người bạn thân thiết luôn để nàng đi theo mỗi khi hẹn hò với chàng trai của mình. Cuộc sống của nàng có thể gọi chăng là may mắn hạnh phúc hơn nhiều người. Một cuộc đời màu hồng trong sự bảo bọc săn sóc vô điều kiện. Nàng tiếp tục sống như thế mãi tới năm 15 tuổi, khi nàng hiểu ra rằng xung quanh nàng không phải ai cũng đeo một cặp kính sơn hồng. Nàng hoảng hốt. Nàng giật mình. Nàng hổ thẹn cho cái lối sống quá đơn giản của mình. Nàng tìm cách học hỏi cái lối suy ...

Entry for January 07, 2009

Có một con mèo đã một triệu năm rồi mà vẫn chưa chết. Nó đã từng chết đi một triệu lần, rồi sống lại một triệu lần. Một con mèo vằn bảnh bao. Có một triệu người đã yêu thương con mèo ấy, và một triệu người đã khóc khi con mèo ấy chết. Mèo thì chưa khóc lần nào cả. Có khi người chủ của mèo là một ông vua. Mèo ghét nhà vua lắm. Nhà vua giỏi chiến trận, lúc nào cũng bày chuyện đao binh. Và ngài nhốt mèo vào một cái cũi thật sang trọng để đem theo mình khi ra trận. Một ngày nọ, mèo trúng phải một mũi tên bay tới, lăn ra chết. Nhà vua đã ôm mèo vào lòng mà khóc giữa trận chiến. Rồi nhà vua bèn ngưng chiến, quay về thành, chôn mèo trong vườn ngự. Có khi người chủ của mèo là một thủy thủ. Mèo ghét biển lắm. Người thủy thủ đã đem mèo theo anh ta đi khắp các đại dương và ghé lại tất cả các hải cảng trên thế giới. Một hôm, mèo bị rơi từ trên tàu xuống biển. Mèo không biết bơi. Người thủy thủ vội vàng thả lưới vớt mèo lên, nhưng mèo đã chết vì ướt sũng. Người thủy thủ ôm mèo vào lòng, giờ đâ...

Entry for January 07, 2009

Nó thấy như đang có một con vật gào thét bên trong, tới mức muốn nứt cả trái tim ra. Không phải tự nhiên mà nó có những phản ứng khác lạ trước mặt thằng bạn. Không phải tự nhiên nó mè nheo than buồn mỗi khi chiều buông xuống với nhỏ ngồi trước mặt. Không phải tự nhiên mà nó có thể cười như thế và ôm người ta như thế. Nó phân biệt rạch ròi giữa việc đối mặt với những vấn đề cá nhân khi một mình và khi ở giữa một rừng người rất tốt, hay phải nói đúng là nó quá Vô-Tâm để dễ dàng vứt vấn đề đó ra khỏi đầu óc. Vậy mà nó vẫn thấy trống rỗng. Nó đã tưởng là nó không quan tâm nữa rồi chứ? Chưa lúc nào nó thấy mệt mỏi để suy nghĩ như mấy ngày qua. Nó thấy mình muốn chết đi, chết càng nhanh càng tốt, hoặc giả muốn đi đâu đó mà khởi động lại cuộc đời, dẫu đời có qúa ngắn. Tiếp tục lối sống mòn mỏi, lập trình như cũ làm nó thấy tuyệt vọng. Cuộc đời nó bị đặt bấp bênh, cheo leo trên bờ vực lúc nào không hay. Nó mất cân bằng, vậy mà vẫn cố bước đi trên sợi dây quá mảnh. Nó giỏi che giấu quá nên khô...