03/10 - thở dài...
Ai cũng có cho riêng mình một câu chuyện trong đời sống này.Chúng ta là những nhà văn, nhà thơ, là những nghệ sĩ dùng đôi tay trần trụi và tấm thân héo hắt nhỏ bé để viết nên những trang sách trong câu chuyện cuộc đời. Có thể có những trang hoen ố ngả màu, đầy những lỗi. Có thể có những chương bị mất, những sự việc còn dang dở chưa nên hồi kết. Nhưng tất cả hợp lại vẫn có thể gọi là một câu chuyện, cho dù là nó nhàm chán kể về cuộc đời của một con người nhàm chán hay phi thường khi nói về đời sống của một vĩ nhân.
Câu chuyện đời tôi, nó chưa hoàn hảo, nó chưa kết thúc nhưng tôi cũng không biết mình đã viết nên nó tự khi nào. Một câu chuyện rời rạc, với những cảm xúc rời rạc và những mối quan hệ rời rạc. Càng ngày tôi càng viết nhiều thêm những nỗi buồn, tôi tô những trang giấy bằng màu đen và để những trang hạnh phúc tả tơi trôi tận phương nào. Đọc lại câu chuyện của mình, tôi chẳng thể nhớ nổi tôi đã viết cái này khi nào, cái kia ở dâu. Nó lộn xộn, và tôi thấy mình đang chìm dần vào một vũng lầy không đáy, chẳng có gì níu kéo. Những trang giấy ngày càng ướt đẫm, những câu văn ngày càng nên bóng bẩy mượt mà. Và dường như từ khi sang chương mới, tôi chẳng thể sống như xưa nữa.
Thực chất bản thân cuộc sống này đã đầy rẫy những nỗi buồn, tôi may mắn không phải viết chúng lên giấy khi còn quá trẻ. Vậy mà có những người thân thiết quanh tôi, họ cao cả ghi thêm cả nỗi buồn của người khác vào trang giấy của mình. Lại có những trang giấy được trang hoàng bằng những kí tự, những hình ảnh mà có lẽ người ta sẽ phải nhớ cả đời. Tôi thì cứ lặng lẽ mà sống. Chẳng phải quá quan trọng với ai, chẳng phải là chỗ dựa quá vững chãi cho ai, cứ sống cho hết kiếp, cố hoàn thành cho xong câu chuyện rồi thì có thể trôi dạt về bất cứ đâu.
Màu xanh. Tôi muốn vẽ nên câu chuyện màu xanh nhưng lại cầm nhầm lọ màu đen và xám, thế là mọi sự đi theo một hướng khác. Chuyện vui trở nên buồn, những dự tính tốt đẹp trở nên đổ vỡ, những kí ức trở nên tan tành, những thứ đáng lẽ sẽ rất lâu dài, theo một cách cố tình – có lẽ, trở nên mỏng manh. Vẽ vẽ, tô tô, tôi đồ thêm cho nỗi cô đơn vốn có và những bản chất xấu xa một màu đậm đặc rồi gán chúng lên câu chuyện để chính chúng biến thành những nọc độc đâm vào tim tôi. Nhưng công việc không thể dừng lại, nó đã đi quá xa và tôi không biết cách pha màu đen ra màu trắng.
Đến khi câu chuyện khép lại nghĩa là tôi đã già cỗi trong hoài niệm. Tôi đã bỏ xa lý tưởng ban đầu mà đi phá hoại kí ức của chính mình. Nhưng như thế thì sao? Người ta vẫn sống, vẫn cười nói và tận hưởng. Đâu ai bị ảnh hưởng nếu một câu chuyện kết thúc không có hậu. Sẽ không ai biết khi nào thì một người kết thúc câu chuyện. Sự kết thúc đó không mang một dấu hiệu nào, nó tiếp diễn như dòng chảy thản nhiên cố hữu của một con sông, cho đến lúc trơ cái lòng khô kiệt, xanh rờn màu một thứ nước ngày xưa .
Ai, người viết nên câu chuyện đời?
para 3: đối zới con Tiện, nó sẽ bảo là ngu =))
ReplyDeletethì h mày mệt mỏi, chán nản, mốt mày tận hưởng ... thầy bói chả bảo là mốt chồng mày thương mày còn z` :">
para 3: đối zới con Tiện, nó sẽ bảo là ngu =))
ReplyDeletethì h mày mệt mỏi, chán nản, mốt mày tận hưởng ... thầy bói chả bảo là mốt chồng mày thương mày còn z` :">
thanks mày cái sn của Hai tao :p
ReplyDeleteuhm, tao có ý định đổi lâu oài, mà thoai, còn có nhiu ngày nữa âu, chờ đúng mày 16 oài đổi luôn hén :D
chúi đang trở lại,
ReplyDeletetới h ngày mới đọc đc. blog pí :">
sao mà dạo này con pí nhà mình emo wá vậy
đợi ngày con chúi zề, đi chơi lung tung thì đừng có emo nữa :>
lúc đó câu chuyện đời chó :D sẽ có thêm nhiều trang màu sắc hơn, không phải chỉ 1 màu xanh hay 1 màu đen thôi
nhớ ha ;), nếu câu chuyện wá đơn màu thì cứ tô màu nó lên = ~ điều đơn giản vẫn làm, tội gì cứ nhìn mãi 1 màu đơn điệu :D
niềm vui bất chợt không thể cứu rỗi dc cái mạch truyện lầm hướng này
ReplyDeletekhông phải tự nhiên như vậy, cuộc sống con Chó qua mắt mọi người vẫn muôn màu muôn vẻ đấy thôi? Ban ngày là thế và không muốn ai biết ban đêm nó đã tồi tệ tới mức nào
dù sao vẫn cảm ơn (:) có lẽ là 2 ng cuối cùg quan tâm đến con Chó này...
cho đến giờ câu truyện vẫn dc viết tiếp,một cách lặng lẽ...
ReplyDelete