"mẹ có yêu con không?"

“Trên đời này chỉ có mẹ là tốt nhất. Mẹ xem con như viên ngọc quý, ôm con vào lòng. Con nằm trong lòng mẹ, hiền lành như một đứa bé ngoan…”
![]()
Con bé đứng nép sau cánh cửa, ánh mắt rụt rè, vô vọng nhìn người phụ nữ đang quay lưng lại trước mặt mình:
Mẹ về à?
Uhm – người mẹ nói với con bé thật hiền hậu
Khi nào rảnh, mẹ lại ghé thăm con nhá…
…Con vào nhà đi
Con bé giương đôi mắt ngây thơ ra xem chừng như không muốn làm theo điều mẹ mình vừa nói.
Người mẹ lục tìm trong giỏ chiếc chìa khóa xe. Từ nãy giờ bà chẳng hề ngước lên nhìn con bé lấy một cái.
Tìm được cái chìa, bà vội vàng đút nó vào ổ rồi loay hoay tìm cách dắt xe ra. Chiếc Dream màu đỏ đã khóa cổ chắn đường con Atila màu bạc của bà làm bà thật khó khăn mới dắt chiếc xe to kềnh ra được.
Từ nãy giờ con bé vẫn im lặng quan sát bà. Nó quan sát mẹ nó như quan sát một người lạ lần đầu gặp mặt – dù đây chằng phải lần đầu…
Cái khoảng cách một tháng tưởng ngắn vậy mà lại có thể từng chút một làm lu mờ cái sợi dây kết nối giữa mẹ và con.
Tuy vậy, con bé vẫn biết nó rất yêu người phụ nữ đứng trước mặt mình. Nó yêu mẹ như bao đứa trẻ đồng trang lứa khác yêu mẹ. Chỉ khác là những đứa trẻ khác sáng trưa chiều tối, 7 ngày trong tuần, 4 tuần một tháng, 12 tháng một năm, ngày nào cũng được gặp mẹ, còn nó, một tháng một lần, đều đặn và chính xác không sai một li.
Một hồi sau, người mẹ leo lên xe, tra chìa vào ổ, tay rồ ga thật mạnh.
Trời sắp mưa rồi, con vào nhà đi
Không! Con đợi chừng nào mẹ đi xa thật xa, đi ra tuốt ngoài kia, đi tới khi nào con không thấy nữa thì con mới dzô nhà!
Người mẹ không nói gì. Bà vờ cúi xuống, làm ra điệu cái xe chết tiệt nãy giờ không chịu nổ máy làm bà vừa đạp vừa rồ bở hơi tai.
Bà không một lần nào nữa nhìn vào đôi mắt đen láy của con bé.
Rồi bà cũng đi, không để lại câu chào từ biệt nào, cũng không một lời hẹn cho lần gặp tiếp theo. Nhưng con bé biết mẹ vẫn sẽ tới thăm nó vào tháng sau
Mẹ đã đi xa lắm rồi, sao em còn đứng đó làm gì, cô bé ơi?
Trời mưa…
"A, hồi nãy mẹ không mang theo áo mưa"
Con bé vội vàng chạy vào nhà lục lục tìm tìm cái áo mưa màu đen của ba nó. Chỉ có cái áo đó là mẹ nó mặc vừa thôi
Tìm thấy nó hớn hở chạy ra, nhưng rồi nó sực nhớ: mẹ đã đi mất rồi
Nó nắm chặt cái áo trong tay, đôi mắt đen láy cố nhìn qua làn mưa dày để thấy bóng dáng một người mẹ
Mẹ đã đi rồi
....
....
Một giọt này....
Hai giọt này...
Ba giọt này...
Con bé đang đếm thứ nước lăn dài trên gò má bé bỏng của nó. Cứ ngỡ là nước mưa….
![]()
uhm, tao thix đứng khóc dưới mưa, lúc ó k0 fân bịk đc nc mắt zới nc mưa, mày hén 8->
ReplyDeletenếu tao đón k0 lầm thì mày đang típ tục zík truyện :D
àh, cái "bao tập" của mày nó sao òi ;)) [ý tao muốn hỏi là cái quyết tâm của mày nó bự tới cỡ nào òi ó =))]
:-ss chết ròy, dạo này bị gì mà cứ nhắn nhầm wài :-ss
ReplyDeletemà lại là nhầm đúng 1 mình pí mới đau :-j
fải sửa lại danh bạ mới đc.
cho pí nguyên chữ P luôn, khỏi lộn nữa :D
còn zụ pí nhắn tin cho p ấy :(
ReplyDeletepí nhắn lúc thì p đọc đc. nữa tin đầu
lúc thì đọc nữa tin sau
nữa còn lại chả thấy đâu hết :))
mạng với mọt dạo này chán dễ sợ :D
rep: ai vi vu hỏi chi :-"
ReplyDelete@ qm: Mày tòn xài Eng, tao lười đọc wá xá 8-}
pí ơi, hết tiền rồi, còn free sms thôi, mà sms này k nhắn về nhà đc. :">
ReplyDeletemấy lần nhắn tin lộn cho pí, chắc tại nhớ pí wá nên mới tới chữ pi là ok luôn :">
p sắp thi rồi, mà tâm trạng thi vẫn chưa có, chỉ thấy muốn chửi lên "học gì mà học wài /:)"
hờ hờ, ở nhà bắt đầu năm học mới, trẻ em nô nức tới trừơng [có chết liền ha ;;)], jia you, jia me luôn :">, năm học mới ác liệt nhưng vẫn giữ vững tinh thần ăn chơi không bao giờ ít bằng học là được ha
ôm n cái nào n x >:D<
hnay mày bấn nhá coan [-x
ReplyDeletecó bấn thì ngồi "nhai lại" mí entry của a tao ih =p~
theme mứi, interests mứi, profile mứi =p~
ReplyDeleteèo, blog thứ 2 mà k0 cho bík lờ shấu nhá [-x
ReplyDelete