Posts

Showing posts from August, 2008

"mẹ có yêu con không?"

Image
“Trên đời này chỉ có mẹ là tốt nhất. Mẹ xem con như viên ngọc quý, ôm con vào lòng. Con nằm trong lòng mẹ, hiền lành như một đứa bé ngoan…” Con bé đứng nép sau cánh cửa, ánh mắt rụt rè, vô vọng nhìn người phụ nữ đang quay lưng lại trước mặt mình: Mẹ về à? Uhm – người mẹ nói với con bé thật hiền hậu Khi nào rảnh, mẹ lại ghé thăm con nhá… …Con vào nhà đi Con bé giương đôi mắt ngây thơ ra xem chừng như không muốn làm theo điều mẹ mình vừa nói. Người mẹ lục tìm trong giỏ chiếc chìa khóa xe. Từ nãy giờ bà chẳng hề ngước lên nhìn con bé lấy một cái. Tìm được cái chìa, bà vội vàng đút nó vào ổ rồi loay hoay tìm cách dắt xe ra. Chiếc Dream màu đỏ đã khóa cổ chắn đường con Atila màu bạc của bà làm bà thật khó khăn mới dắt chiếc xe to kềnh ra được. Từ nãy giờ con bé vẫn im lặng quan sát bà. Nó quan sát mẹ nó như quan sát một người lạ lần đầu gặp mặt – dù đây chằng phải lần đầu… Cái khoảng cách một tháng tưởng ngắn vậy mà lại có thể từng chút một làm lu mờ cái sợi dây kết nối giữa mẹ ...

Chút "tạp"...

Image
Đời người khó đoán. Có những thứ mình cứ tưởng nó chắc chắn sẽ xảy đến, thế mà cuối cùng khi mở mắt, nó chỉ như một giấc mơ không thực. Cũng tương tự, có những người mình cứ tưởng là mình thân lắm, hiểu rõ lắm, mình yêu quý người ta, tưởng người ta đối với mình cũng như thế, ấy vậy mà không phải. Và cái cảm giác lúc phát hiện ra sự thật phũ phàng, nó buồn hơn cả “buồn”. Thử tưởng tượng bạn nhặt được con mèo hoang, thấy tội nghiệp, bạn cắn răng cắn cỏ móc ra những bạc cắt cuối cùng mua hộp sữa cho nó uống . Bạn vuốt ve nó và nó cuộn tròn phe phẩy cái đuôi êm ái trong lòng bạn. Bạn dần thấy thương nó và tưởng nó cũng dần… thương mình . Nhưng rồi khi thấy một người khác cầm trên tay con cá tươi béo bở hơn hộp sữa, nó nhảy tót ra khỏi lòng bạn và phóng như bay về phía người đó. Mặc cho bạn gọi khản cổ, nó cũng không quay lại. Lúc ấy bạn mới biết chỉ có mình bạn ngộ nhận trong mối quan hệ hai phía ấy. Đương nhiên, con mèo không biết nghĩ. Nó chỉ làm theo bản năng nó mách bảo: đến nơi có n...

con Mèo

Image
Con đường ngày thư hai, kẹt cứng và đầy khói bụi – chuyện đương nhiên . Vật lộn với tín hiệu xanh đỏ trên cây đèn giao thông và những giọt mồ hôi bụi bặm làm người ta quên hằn cái háo hức nhiệt tình của ngày đầu tuần. Mặt ai cũng nhăn nhó, chực chờ bất cứ hành động vô ý nào của kẻ đứng quanh là sẽ nhào vào rủa xả một trận ra trò. Trong cái tình hình căng thẳng ấy, chẳng ai để ý bên vệ đường một chú mèo đang “nằm ngủ”, hay có để ý thấy thì họ cũng sẽ lơ đi để nhìn tín hiệu xanh đỏ thì có ích hơn. Con Chó xách xe đạp lượn một vòng ra nhà sách Phú Nhuận rồi lại rỗi hơi lượn về ngay trúng giờ bà con người ta đổ xô dắt xe máy ra đường xì khói cho nhau ngửi chơi . Quãng đường khá ngắn nên con Chó không vội vàng gì cho mấy, có lẽ nó là người duy nhất còn bình tĩnh trong đám hỗn loạn này. Cảnh sát đâu chả thấy, người ta cứ lấn tới, muốn đi kiểu nào thì đi, mặc kệ có đâm sầm vào nhau, người ta vẫn cứ cắm cổ tiến vể phía trước. Ai cũng có lí do chính đáng để vội vã: nào đi học, đi làm… Con Chó ...