"mẹ có yêu con không?"
“Trên đời này chỉ có mẹ là tốt nhất. Mẹ xem con như viên ngọc quý, ôm con vào lòng. Con nằm trong lòng mẹ, hiền lành như một đứa bé ngoan…” Con bé đứng nép sau cánh cửa, ánh mắt rụt rè, vô vọng nhìn người phụ nữ đang quay lưng lại trước mặt mình: Mẹ về à? Uhm – người mẹ nói với con bé thật hiền hậu Khi nào rảnh, mẹ lại ghé thăm con nhá… …Con vào nhà đi Con bé giương đôi mắt ngây thơ ra xem chừng như không muốn làm theo điều mẹ mình vừa nói. Người mẹ lục tìm trong giỏ chiếc chìa khóa xe. Từ nãy giờ bà chẳng hề ngước lên nhìn con bé lấy một cái. Tìm được cái chìa, bà vội vàng đút nó vào ổ rồi loay hoay tìm cách dắt xe ra. Chiếc Dream màu đỏ đã khóa cổ chắn đường con Atila màu bạc của bà làm bà thật khó khăn mới dắt chiếc xe to kềnh ra được. Từ nãy giờ con bé vẫn im lặng quan sát bà. Nó quan sát mẹ nó như quan sát một người lạ lần đầu gặp mặt – dù đây chằng phải lần đầu… Cái khoảng cách một tháng tưởng ngắn vậy mà lại có thể từng chút một làm lu mờ cái sợi dây kết nối giữa mẹ ...