the WIND

Trời chiều bảng lảng, hoàng hôn tắt, chỉ còn vài vệt tím loang lổ kéo miết đg chân trời . Cỏ may cũng đã già, bát ngát tren đồi 1 màu tim tím kì lạ, ngai ngái . Cỏ rạp xuống dưới bước chân của gió, gió trải dài khắp cánh đồng, làng quên nay im lặng trầm tư trên đỉnh đồi .
Gió yên lặng thế ? Ngắm cái màu tím ngắt trời chiều hay luyến tiếc vài vạt nắng yếu ớt cuối thu ? Thả mình, trôi theo dòng thời gian, gió đếm nhịp bước ng đời theo nhịp lá cây mỗi lần lại rụng . Giao mùa !
Gió đợi tiếng chuông chùa trầm ai buồn thảm, gió đợi tiếng mõ đều đều hoà nhịp ko gian, lâu lắm, trên cả quãng đời mải miết của nó, mới bắt gặp tiếng lòng mình thổn thức trg khúc hát âm thầm ấy .Chuông thu không! Nhắc nó rằng lại 1 phần đời trôi về dĩ vãng, nhạt nhoà ...
Đời gió lang thang như nghệ sĩ, rong chơi , đã làm đc gì cho đời ? Ngày đêm phủ kín đất trời bằng thứ khói ko bao giờ thấy, ko màu, ko hương, vô vị đến lạ lùng . Đời gió giản đơn , lặng thầm đến thế, chỉ biết nâng niu chút mật ngọt của đời, mà sao đời dài thế ? Đi mãi ko thấy bến bờ ...
Gió lướt trên cành cây, bờ cát, gió đẩy mây trôi hờ hững chân trời, gió đuổi nhau rì rào trg tán lá . Tóc may bay ngáy hương sen trg đầm, hương sấu dòn dòn ngòn ngọt, tóc gió đấy! Đi vào giấc ngủ em thơ , ru em những giấc mộng ngọt ngào trên má hồng ửng đỏ .
Gió bay, trên công viên có 1 hàng rào trắng, cái bóng bé nhỏ hàng ngày bám vào đó gắng gượng đứng lên, lết từng bước trên nền đất . Gió táp vào mặt, vào ng lạnh run, đôi vai nhỏ bé rung lên . Cố lên, làm đc mà! Gió quấn vào đôi chân vô cảm níu xuống . Cứ thế ngày qua ngày, đôi chân yếu ớt bắt đầu chập chững đứng run rẩy trên đất, gió cuốn bay những giọt nc mắt hạnh phúc lăn trên gò má xanh xao . Tàn nhẫn ko ?
Gió rung rinh nhành hoa xuân phơi phới, rắc mưa bụi lất phất trên mái đầu thiếu nữ còn xanh . Lắc lu ru hồn ng mục đồng bằng tiếng sáo diều vi vu tầng ko man mác, cuồn cuộn phồng má đẩy cách buồm cũ tơi bạc phếch 1 màu .
Quấn mây đen vần vũ, bão tụ lưng trời, chớp rung, sóng giật , bão! Vô tâm ko nhỉ ? Ng thuỷ thủ già nhíu mày nghe tiếng gió khanh khách cười lẫn trg hơi biển nồng nưng nức, gió ơi ... Gió thét gào trg ko trung vô tận, gió bất lực, quay cuồng, nó muốn thét, muốn gào, muốn xé toang màn đêm, rung lên trg lòng những niềm đau nhức nhối .
Bật khóc!
Nc mưa ào ào đổ xuống đập rầm rầm trên mái tôn . Gió có buồn ko ?
Ngày gió gặp cô bé, nó lặng ng ngắm thiếu nữ trẻ mắt trg 1 màu như nc biển đêm đen, cô bé nói:"ước gì tôi đc trở thành hạt bụi, có thể theo gió bay xa, ko còn lo lắng, nghĩ ngợi, đớn đau gì nữa." Gió chỉ lắc đầu lặng im ...
1 năm sau ngày đó, khi ko gian im lặng mặc niệm ng quá cố trở về với đất mẹ thân thương . Gió nép vào 1 góc tán cây rậm rạp, ngả mũ chào ... Cô đã hy vọng tôi đến để tiễn biệt lần cuối trc khi cô ra đi trg cô đơn lạnh lẽo, xem ra cô đã nhầm rồi !
Gió thả mình trên ko , nó đưa mắt nhìn ngôi mộ lần cuối, ng đã chết sẽ trở về với cát bụi, phải ko ? Vẳng trg ko trung tiếng chuồng chùa buồn rầu thê thiết ... bay mãi...bay mãi... như là thời gian, như là cánh gió . Lần đầu tiên, gió tự hỏi, những hồi chuông ấy bay về đâu ?
cung hay ay nhi ..>> 1 chut gio ,1 chut mua..>> cuoc song that dep ..Cho cung cam nhan dc sao ?!!
ReplyDeleteGió moh` cũng bon chen zới đời thế sao :-" <comment by someone at somewhere>
ReplyDeleteáh, nhầm, commented chứ :D
ReplyDelete