Refresh, nothing to worry anymore!!!!!
Bà 360 làm ăn tệ hại quá! Hai hum trước rõ ràng post một bài lên đàng hoàng thế mà hum nay chả thấy đâu. Thôi đành viết lại vậy… Viết cái entry “Scold” quả là brilliant. Được nói ra hết những gì mình nghĩ thật dễ chịu. Cái nội tâm mình phức tạp tới nỗi ngay đến bản thân mình cũng chẳng hiểu được. Nhưng lại chẳng muốn thể hiện nó ra, chỉ tổ làm những người mình yêu thương đau đầu. Xả hết vào blog. Những tưởng mọi người sẽ disgust mình, sẽ né tránh mình sau khi đọc được con người thật cuả mình, vậy mà… Đọc comments cuả Gà, cuả TA, chat với Luân mới thấy thế giới này không chỉ có mình mình cô độc. Chằng biết tự lúc nào mình luôn thủ sẵn nụ cười trên môi, dù buồn, dù giận, dù chẳng có gì đáng cười. Mình cố tỏ ra là một người lạc quan, vô tư vô lo, và mình thật sự muốn thế. Mình đã quên mất đó không phải con người thật của mình, đến một lúc nào đó mình sẽ overload và phải nói ra tất cả. Giấu nhiều chuyện trong đầu không nói ra dễ khùng. Từ trước tới giờ luôn “đóng vai” người cho lời khuyê...