Posts

Showing posts from October, 2007

Entry for October 28, 2007 - Hàng trình đi tìm Kojo Part 2

Image
Mưa. Mưa trắng xoá chẳng còn nhìn rõ gì nữa. Mưa như trút nước, nhìn mà chẳng dám bước ra ngoài nưã. Trong cảnh tượng như thế đương nhiên là phải ngồi đợi cho mưa tạnh bớt , nếu mà tạnh lun thì tốt . Lúc này chị bán hàng vẫn còn đang gói wà< lâu gớm >. Ba đưá như gà mắc đẻ đi wa đi lại bụng thầm mong trời mau hết mưa và cầu cho chị bán hàng goí wà xong nhanh nhanh,4 giờ kém hai muơi rùiiiiiiiii!!! ! Một lát sau, mưa bắt đầu vơi dần. Nói là vơi nhưng vẫn còn ào ạt và chắc chẳng ai dám bước ra đường trong thời tiết thế này. Ấy vậy mà vẫn có ba đưá vì nghiã lớn, chịu hi sinh tấm thân ngọc ngà lội mưa để đi “thực hiện ước mơ cao cả” . Bạn đoán xem điều típ theo mà tớ mún nói sẽ là gì? Vâng đúng rồi! Lúc này chị bán hàng đã gói wà xong!! <bravo>. Hợp lưc cùng hai cái miệng cuả tớ và BP. Chị ấy “gợi ý” A Hoàng đội mưa đạp xe đi mua ba cái áo mưa dzià! Hô hô ban đầu nó đâu có chịu, nhưng vì sức ép từ ba phiá wá lớn nin nó phải thi hành “công vụ” thui! Nhìn nó đ...

HÀNH TRÌNH ĐI TÌM KOJO - PART 1

Image
M ột cuộc hành trình dài đầy mồ hôi và nước mắt Bất chấp mưa to gió lớn vẫn không lùi bước Và cái được nhận lại thì thật tuyệt vời… Chuyện là thế này: Ai học Lê Hồng Phong chắc cũng bik chuyện hôm thứ tư ngày 18 tháng 10 năm 2007 KOJO High School cuả Nhật đã sang thăm và giao lưu với học sinh lớp 10 (ngoại trừ lớp 12D4 ham hố! ). He he nhưng đó mới chỉ là mở đầu thui !Câu chuyện cuả tớ bắt đầu vào ngày hôm sau: ngày thứ năm 19 tháng 10 năm 2007 Sau khi được đón tiếp Kojo cả lớp tớ ai cũng như người mất hồn. Mất hồn không phải vì chuyến đi đó wá khủ ng khiếp , mà là vì nó wá tuyệt vời. Tuyệt vời đến nỗi tớ mất một đêm không ngủ ngồi nhớ lại những giây phút bên cạnh Takuma và Kohei . Tuyệt vời đến nỗi nếu có ai đó cho một cái vé đi Nhật miễn phí thì con Sệ và Trung Tơ – rưng sẽ nhận ngay lập tức. Tuyệt vời đến nỗi tớ không ngờ nó đã đi wa wá nhanh. Cả buổi sáng lớp tớ chỉ nói về Kojo Kojo và Kojo. Ai cũng thở dài chán nản vì buồn và hối tiếc. Người tiếc nhứt chắc hẳn là những b...