Mưa
Hiếm lắm Montreal mới có 1 ngày mưa tầm tã dai nhách làm tưởng nhớ đến Sài Gòn. Cái mưa làm lòng thấy bình thản lạ vì lâu rồi không có cảm giác thân quen này. Nhớ đến tuổi 17 hay buồn vu vơ mỗi khi trời mưa rồi đứng tựa đầu vào cửa sổ nhìn hạt mưa đậu lay lắt trên từng chiếc lá trước sân nhà. Khi đó là một tuổi trể cô đơn, nhưng đầy đủ theo cái ý nghĩa của 1 tâm hồn. Một tuổi trẻ đầy những suy nghĩ kì dị, đôi khi u ám, để cơn mưa nuốt mất rồi lẳng lặng khóc. Giờ ngồi nhìn mưa rơi, ở một nơi khác, một tuổi khác, cứ tự hỏi, con bé ngày đó đi đâu mất rồi. Những nỗi buồn bây giờ quanh quẩn mãi chỉ 1 người. Rồi cứ vậy để cuộc sống của bản thân trôi tuột đi theo người đó. nói cách khác, cảm giác như đã đánh mất mình, hoặc 1 phần nào đó rất "sâu" của mình. Tự thấy bản thân giờ như cái bánh dẹp, chẳng cần mất công mấy để cắn tới phần nhân. Một cái bánh dẹp lép và mỏng manh. Như là gió thổi đừng nào bánh lăn theo đường đó. Lạc giữa một rừng bánh thơm phức. Bởi vậy, cái bánh dẹp lé...