Posts

Showing posts from August, 2013

"a little way down the road"

Không có ai thiếu đồng nhất như mình, trong ngoài lẫn lộn phức tạp và khó lường đến mức như lừa gạt. Hỏi bạn bè thân ấn tượng đầu tiên với mình là gì, đứa nào cũng trả lời "t từng dị ứng với cái mặt và giọng cười của m" :| Mình còn phát hiện ra mình thế này: nói chuyện với người cười nhiều mình sẽ ít cười, nói chuyện với ai mặt nghiêm túc mình sẽ cười như điên. Phải có một bên tỏ ra quan tâm chứ, nhưng cả hai cùng cười thì chẳng ai nói được cái giống gì cả. Mình không biết mình trên blog thế nào, nhưng có vài đứa bạn mình quen ở Mtl bảo, tụi nó biết mình có 2 personnas. Và tụi nó ok với chuyện đó. Mình chỉ nghĩ là, nếu ai judgemental quá chắc sẽ k bao giờ làm bạn thân với mình được, nếu chỉ dựa lên cái ấn tượng đầu. Sao cái ấn tượng đầu của mình tệ hại quá vậy? Mình lại suy nghĩ tiếp, tại sao mình hay cười như vậy? tiếng Anh gọi là hysterical laugh, cười k lí do. Mình nghĩ đa phần do mình bị stressed trong lớp học. Và phần lớn khác thì do chán. Mình nên suy ngh...

Nghĩ (2 3 4 5 6 và nhiều nữa)

kể.

Good old Avril is still good old Avril. Deact facebook chính. Vừa để tập trung học vừa vì chán nhìn cái facebook đó :D Không diễn tả được cảm giác nhìn Homepage của facebook và tự nhiên thấy chán kinh. Chương trình học mới nặng lắm :/ Thứ 4, 5, 6 này mình vào bệnh viện kiến tập. Mua đồng phục blouse xanh luôn rồi. Cảm thấy như mình bị ép lớn thiệt, chịu trách nhiệm về mạng sống của người khác rồi chứ không nhơn nhởn như lúc đang học biz được nữa. Vừa chộn rộn vì hào hứng vừa đau bụng vì lo lắng. Kể lể vài dòng. Đi ngủ tí rồi lát dậy học tiếng Pháp.

Canon.

Dưới rặng liễu xanh đìu hiu theo gió Dòng nước xanh êm trôi nhẹ vào không Hoa reo theo tiếng một linh hồn vụt tắt Tiếng đàn cầm léo lắt khúc hoan ca ... Văng vẳng ai hát một điệu buồn Âm không gieo nhẹ vào hư vô Con đường cứ dài mãi, típ tắp Chim sáo nhảy bước không âu lo ... Hướng dương rạng rỡ phía đằng Tây Cầu vồng đưa người sang dòng mây Lung linh một tia sáng thở đều Nhịp sầu đứt đoạn bước chẳng qua ... Dàn hợp xướng đưa âm điệu bay cao Vạn vật theo giấc chìm trong lãng quên Vũ trũ khép mình chợp mắt xanh xao Thế giới đứng lặng cùng hơi thở tôi ... Và nước, và gió, và những nụ xanh những con chim biếc bên đóa tú cầu Sắc lam rúng động trong đôi mắt trắng Màu xanh lặng lẽ mỉm cười khép mi.    (Thơ cóc nhái)

mọt.

Nhiều năm về trước, một người anh mình rất tôn trọng và coi như mục tiêu để vươn tới từng nói: " Có lẽ trên đời này chỉ có mình mình tìm được vui trong việc học tập". Haha, câu nói vơ đũa cả nắm. Có thiếu gì người cũng tìm được vui trong việc mài mũi trên sách cặm cụi học gạo. Đi học lại mới thấy mình thích đi học. Càng lớn càng thích đi học (vì càng lớn càng thấy thời gian trôi vùn vụt, không học thì rất lãng phí, đơn giản vậy ấy). Được nghe những người kiến thức cao rộng nói, được nuốt ừng ực từng giọt thông thái, được thấy mỗi ngày thế giới quan của mình to hơn một chút, rộng hơn một chút. Chìm đắm trong thế giới của thông tuệ, mình thấy gần như có thể dễ dàng vứt bỏ thế giới vật chất xung quanh. Làm con mọt vậy.

hey.

Hello old friend, I'm back to basics :D