Tuổi thơ.
Có nhiều thứ trong tuổi thơ mà ngồi nhớ lại tự dưng thấy mông lung kì lạ. Đọc câu chuyện của mấy chị trên fb về nước cơm thấy thật giản dị mà dễ thương. Nước cơm là khi nấu cơm bằng nồi trên bếp đến khi cơm gần sôi thì chắt bớt nước ra để cơm không bị khét. Rồi mẹ lấy nước ấy pha với đường cho con uống. Nước cơm sền sệt với đường ngọt ngọt như một thứ quà không gì sánh được. Ngày bé ai mà được mẹ cho uống nước cơm là được cưng phải biết, vì bao nhiêu chất bổ trong cơm ra hết trong nước, chắt nước ra coi như nồi cơm chẳng còn bổ dưỡng gì. Bởi vậy "c ũng vài bữa mới đc uống đặc sản nước cơm này chứ ko phải thường xuyên vì mẹ nói là chất ở cơm sẽ bị giảm nếu chắt nước cơm, bữa nào ưu tiên thì đc cho, ví dụ học giỏi và ngoan là có thưởng nước cơm hehe". Nghe mà yêu quá. Trẻ con bây giờ làm gì mà có những đòi hỏi, những mong chờ cho một phần thưởng ngây ngô giản dị như vậy? Nói vậy thôi chứ nhỏ lớn mình chưa uống nước cơm bao giờ. Chỉ có ăn cháo với đường. Mình thì ghét chá...