chuyện.
Chưa bao giờ mình thấy con đường tới nghề nghiệp lí tường của mình nó dài và thê lương tới vậy. Nếu như không biết đầy đủ, không có người mở mắt cho, mọi thứ trước mắt sẽ vẫn luôn mờ mờ, càng không thấy đích đến càng dễ nghĩ mình gần đến, đường ngắn, cứ thỏa sức ung dung. Rồi một khi phia trc không còn lờ mờ nữa, từng ngóc ngách ngả rẽ chướng ngại nó hiện rõ ra và đập một phát vào mặt mới thấy đường sao mà dài thế. Đã dài lại còn k thể đi thẳng. Cứ đi lòng vòng lòng vòng đích đến thì cứ ở đó thôi mà sao thấy đi hoài k tới. Vậy mới biết nói đến ước mơ thì dễ, đạt được ước mơ mới khó. Ngày xưa mình thường trách những người từ bỏ ước mơ là thiếu nghị lực, lớn mới biết, đường đi có dễ đâu, nghị lực có khi có cũng k cho phép mình đi tiếp được. Rất dễ nản. Càng nói càng thấy tiếc cho bản thân, càng thấy thương số lận đận, vòng vèo của mình TT____TT Mình thật sự thích những thứ mình đang học. Lý và Hóa. Ngồi học những lúc thấy hứng lắm, rồi lại nghĩ tới một ngày k được học nữa, k khỏi chạ...