Ngộ.
Tôi tự hỏi khi bắt đầu viết lại như ngày xưa, tôi sẽ viết về thứ gì? Tôi không có lấy một chút cảm hứng, những thứ viết ra sẽ chỉ là đống rác rưởi gượng ép, cố vắt kiệt tâm óc mình để tạo nên một thứ gì đó đáng dc ng ta thưởng thức. Tôi không biết giờ mình có thể viết về điều gì nữa. Chả nhẽ lại viết về những game tôi dành hơn nửa số thời gian trong ngày đề download và chơi? Hay thời gian tôi lước qua những trang fb,? Hay là những khoảnh khắc ngồi trước máy tính như thế này và cảm thấy mình chán, cuộc sống chán, không còn gì để làm, chẳng khác gì xác chết? Nếu có thể chắc tôi sẽ viết về một ai đó, một ai đó làm tôi thấy đủ thú vị để tìm hiểu và đúc kết nên những con chữ miêu tả người đó. Và lại một lần nữa, tôi lười. Quá lười để lê lết cái thân này vào gốc rễ của ai đó. Không ai truyền cho tôi chút cảm hứng kì diệu nào, đủ để tôi làm nên một điều kì diệu. Thật kì lạ, khi đọc lại những thứ mình viết, tôi bỗng thấy có cảm hứng để viết. Không ngờ có những lúc mình viết dc như thế, những đ...