Panic at the disco! where is it? in my head!
Tới khi nào thì con người ta mới bắt đầu sống cho đường hoàng và thẳng thắn với nhau hơn? Không thích thì nói không thích, không muốn giúp đỡ thì bảo là không muốn, tội gì cứ phải giương cái bản mặt giả tạo ra khoe khoang với đời? Tới khi nào thì người ta mới bớt mơ mộng vào những điều không tưởng, tin tưởng vào những thứ không hề có, như là tin rằng người nào đó rất quan trọng với mình trong khi người ta đã get sick of rồi? Tới khi nào thì người ta mới thôi được cái việc làm cho bản thân trở nên "xa hoa" và "bác học" hơn? Hay ho gì cái thứ gượng gạo sứt mẻ ấy? Bắt chước ai dc khi không thể nhớ dc chính mình? Tới khi nào thì người mới thôi tỏ ra thương hại những thứ không cần dc thương hại đi? Nhiều việc thôi thà cứ nói thẳng ra cho nhau còn hơn là bày đặt tactful này nọ, chỉ làm cho đối phương thêm sầu, thêm rầu chứ dc nỗi gì? Tới khi nào thì người ta mới thôi hạnh phúc để xem những người bất hạnh hơn đang chịu đựng những gì? Tới khi nào thì người ta mới coi c...